Ban đầu, Hạ Vinh Sơn cũng không muốn để ý đến cuộc tranh đấu giữa Thái tử và Ngũ hoàng tử.
Vì ngôi vị chí tôn, có một ngày nào bọn họ không tranh giành, ngấm ngầm đấu đá đâu?
Không phải nói ngươi có sai, thì chính là nói đối phương có tội.
Sai đến nhầm đi, bên này giảm bên kia tăng, kết quả còn phải xem tâm tình của Lương Vương, các triều thần dù có nói đến miệng lưỡi khô khốc, cũng chỉ là tốn công phí sức.
Hạ Vinh Sơn buông thõng tay, cúi đầu đắm chìm trong suy tư của chính mình.
Hôm nay là ngày lại mặt của Hạ Triều Sinh, dựa theo lễ nghi của Đại Lương, Cửu Vương gia nên đi cùng với Hạ Triều Sinh quay về phủ Hầu.
Nhưng hôm nay, ông cố ý dậy sớm, chờ mãi chờ mãi trước phủ cùng với phu nhân, chờ đến lúc suýt chút nữa không kịp lâm triều, cũng chưa nhìn thấy xe ngựa của Vương phủ.
\”Sinh Nhi không phải nữ tử, không cần phải cố tình tuân thủ lễ tiết.\” Trong lòng Hạ Vinh Sơn đã phẫn nộ đến cực điểm, nhưng ở trước mặt phu nhân vẫn giả bộ bình thản, rộng lượng xua tay, rồi mang theo tùy tùng xoay người lên ngựa, chậm rì rì hướng về phía hoàng thành.
Ngay khi vừa rời khỏi tầm mắt của Bùi phu nhân, nét mặt bắt đầu dữ tợn.
Sinh Nhi không phải nữ tử thì sao?
Cửu Vương gia chẳng lẽ còn muốn giữ cậu lại, không cho cậu về nhà sao?!
Đại Lương không có đạo lý như vậy!
Hạ Vinh Sơn nổi giận đùng đùng, cố ý đi đường vòng, lúc đi ngang qua Vương phủ, thậm chí còn cố tình dừng chân, nhưng chỉ thấy cửa lớn Vương phủ đóng chặt, ngay cả gã sai vặt trước cửa cũng chẳng có.
Hạ Vinh Sơn nào biết, sáng sớm Hạ Triều Sinh đã cùng Mục Như Quy ngồi xe ngựa đi Huyền Thiên Quan?
Ông biết nhi tử chịu uất ức, thở hồng hộc đến kịp buổi lâm triều, bị hai vị hoàng tử ồn ào đến mức đau cả đầu, đúng ngay lúc đang phiền muộn, đột nhiên nghe được câu \”Trong bụng ả đã có mang đứa con của Cửu Vương gia\”, nháy mắt bùng nổ.
Hạ Triều Sinh gả vào Vương phủ mới có ba ngày!
Mục Như Quy không những không cùng Hạ Triều Sinh về lại mặt vào ngày thứ ba, mà còn muốn nâng một nữ nhân người Địch lên thành Vương phi, đúng là nực cười! Nực cười!
Cuộc tranh luận trong triều đình, bởi vì sự gia nhập của Hạ Vinh Sơn, nháy mắt loạn thành một nồi cháo.
Ngũ hoàng tử, Mục Như Húc, nhìn Mục Như Kỳ, rồi nhìn Trấn Quốc Hầu đang dài giọng, một hai bắt Lương Vương phải đồng ý cho nhi tử của mình hòa li, do dự một hồi, vẫn chưa mở miệng.
Không làm rõ tình huống hiện tại, Mục Như Húc không dám tùy tiện lên tiếng.
Mà Duyệt Cơ lẳng lặng quỳ dưới điện, xuyên qua lớp lụa mỏng trước mặt, đầy thống khổ nhìn chằm chằm Ngôn Dụ Hoa.
Ngay vào lúc Duyệt Cơ xuất hiện, Ngôn Dụ Hoa đã mất đi năng lực tự hỏi.
Y không phải Thái tử, bên người cũng không có vô số cơ thiếp đến mức không đếm được, dù cách một màn lụa mỏng, vẫn nhận ra được nữ tử người Địch đang mang cốt nhục của Cửu Vương gia trong miệng Thái tử là ai.