[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 35 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 35

Trái ngược với một đêm yên ắng ở Vương phủ, trong Đông Cung và phủ của Ngũ hoàng tử nhốn nháo hỗn loạn.

Nhóm mưu sĩ ở phủ đệ hai bên thức suốt đêm, viết ra vô số tấu chương, lời lẽ ngoài mặt thì cung kính nhưng đều quyết đưa đối phương vào chỗ chết.

Chỉ là nhóm mưu sĩ ở Đông Cung vội vàng hơn, bởi vì Mục Như Kỳ không chỉ muốn buộc tội Mục Như Quy, mà còn muốn thuận thế kéo cả Ngũ hoàng tử xuống nước, một mũi tên trúng hai đích.

Gã vắt hết óc, tổng kết những sai phạm trong mấy năm gần đây của Mục Như Quy và Ngũ hoàng tử, tìm không ra thì nói bừa một hơi, sai người ghi toàn bộ vào tấu chương.

Trong lúc đó, có mưu sĩ thử nói: \”Điện hạ, bên cạnh Cửu Vương gia chưa từng có cơ thiếp, hay là phái người vào Vương phủ tra xét thật hư?\”

\”Không cần.\” Mục Như Kỳ thưởng thức chén rượu, say khướt cầm tấu chương trước mặt lên, \”Cửu hoàng thúc là dạng người gì, cô có thể không biết sao?\”

\”…Còn không phải là tên…\” Những lời còn lại của gã đều tan trong men rượu.

Tiểu thái giám từ một bên chạy tới, đỡ cánh tay Mục Như Kỳ, nói lời khuyên bảo: \”Điện hạ, nên vào triều sớm, để nô tài đỡ ngài đi thay quần áo.\”

\”Đi… Đi, thay quần áo.\” Mục Như Kỳ loạng choạng đứng lên, dựa vào tiểu thái giám đi ra ngoài phòng.

Tuyết trắng lóa mắt dưới ánh mặt trời, khắp mặt đất ánh lên sắc lưu li lộng lẫy.

Mục Như Kỳ bị gió lạnh thổi tới, tỉnh táo hơn phân nửa: \”Giờ nào rồi?\”

\”Điện hạ yên tâm, chưa tới giờ Mão (5h-7h), bên phía Ngũ hoàng tử điện hạ vẫn chưa có động tĩnh gì đâu ạ.\”

\”Chưa tới giờ Mão…\” Mục Như Kỳ nheo mắt lại, gỡ lệnh bài bên hông xuống, đưa cho tiểu thái giám, \”Để đảm bảo không có gì sai sót, ngươi cầm lệnh bài của cô vào cung trước, giao tấu chương cho Trường Trung, cần phải đảm bảo tấu chương đầu tiên phụ hoàng đọc là do Đông Cung của chúng ta dâng lên.\”

Tiểu thái giám lĩnh mệnh, cầm lệnh bài của Thái tử, chạy chậm đi mất.

\”Điện hạ, thần cứ cảm thấy… việc này kỳ lạ.\”

Đúng vào khoảnh khắc Mục Như Kỳ cảm thấy chẳng có gì sai sót, trong nhóm mưu sĩ, vậy mà có người dám dội cho gã một gáo nước lạnh.

\”Ngươi là thứ gì chứ?\” Mục Như Kỳ mất kiên nhẫn quay đầu lại, thấy người cản trở mình chỉ là một thiếu niên còn chưa nhược quán, vì thế ngay cả châm chọc cũng lười, phất tay một cái, từ trên cao nhìn xuống, liếc qua: \”Miệng còn hôi sữa mà cũng dám nghị luận chuyện triều chính?\”

\”Thần tuy nhỏ tuổi, nhưng xin điện hạ nghe thần nói một lời!\”

Mục Như Kỳ lười biếng đứng trước cửa, cũng không thèm để ý lời mưu sĩ nói, cười trêu chọc: \”Cô mà cũng cần một thằng nhóc con bày mưu tính kế à?\”

Mặt mưu sĩ đỏ lên, trong tiếng cười vang của nhóm hạ nhân, căng da đầu nói: \”Điện hạ, Tần hoàng hậu là cô mẫu của thần.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.