Lão Lý và Hắc Thất đều đã tra khảo Hạ Ngọc, nhưng Hạ Triều Sinh nói muốn tra, Mục Như Quy vẫn dẫn cậu vào hình phòng.
Mùi tanh hôi nồng nặc trong căn phòng tối tăm khiến người ta vô cùng khó chịu, nhưng Hạ Triều Sinh vội vàng muốn làm rõ lai lịch của Hạ Ngọc, đương nhiên không sợ, Mục Như Quy chinh chiến sa trường, núi thây biển máu còn không sợ, nói gì đến một hình phòng nhỏ nhoi thế này.
Mục Như Quy chỉ nắm tay Hạ Triều Sinh, vô cùng cẩn thận dùng khăn che mũi miệng cậu lại: \”Chậm thôi.\”
Hạ Triều Sinh mất hồn mất vía gật đầu, tâm tư đều đặt trên cái bóng đen cuộn tròn không ra hình người trong góc hình phòng.
Đây là Hạ Ngọc kiếp trước từng diễu võ dương oai sao?
Trông chẳng khác gì một bãi bùn lầy, khác xa một trời một vực so với người trong trí nhớ của Hạ Triều Sinh.
Trong trí nhớ của cậu, Hạ Ngọc lúc nào cũng mặc một bộ trường bào xanh đen viền hoa văn mây, giống hệt mấy con cháu thế gia, đầu đội bạc quan, bên hông đeo ngọc quý, ôn hòa lễ độ, lịch sự nhã nhặn vô cùng.
Mục Như Kỳ thường xuyên chế giễu Hạ Triều Sinh không bằng Hạ Ngọc, nói cậu kiêu căng tự phụ, bụng dạ hẹp hòi, không có lòng vị tha, không xứng với vị trí vương hậu.
Đây vẫn là lần đầu tiên Hạ Triều Sinh nhìn thấy Hạ Ngọc chật vật như vậy.
Cậu bước qua, chẳng màng đến mặt đất dơ bẩn, cúi người cẩn thận đánh giá \”vũng bùn\” trên mặt đất —— cả khuôn mặt Hạ Ngọc loang lổ máu, hai mắt vô hồn, tuy vẫn còn thở nhưng đã không còn chút sinh khí nào.
Làm gì có chút nào giống cậu?
Lão Lý thấy Hạ Triều Sinh không nói gì, chủ động giải thích: \”Bị vó ngựa giẫm lên một chân, gãy xương sống, nếu không phải lão già ta y thuật cao minh, hắn đã trút hơi thở cuối cùng từ lâu rồi!\”
Hạ Triều Sinh thu lại tầm mắt, nhìn lão Lý, nhẹ giọng hỏi: \”Có hỏi ra được gì không?\”
\”Cũng coi như hỏi ra được vài thứ.\” Lão Lý xoa tay, \”Hắn cứ lặp đi lặp lại gọi \”Thái tử điện hạ\”, xem ra lai lịch có liên quan không ít đến Thái tử điện hạ.\”
\”Thái tử điện hạ?\” Hạ Triều Sinh đột nhiên nắm chặt tay, trầm ngâm một lát, nhìn Hạ Ngọc lần nữa, trầm giọng hỏi, \”Ngươi biết Thái tử điện hạ?\”
Thanh âm trong hiện thực trùng lắp với cảnh trong mơ, Hạ Ngọc giật mình một cái, tỉnh dậy.
Gã gian nan ngẩng đầu lên, nương theo ánh sáng mờ ảo trong hình phòng, mơ hồ thấy rõ mặt của Hạ Triều Sinh, đột nhiên hét lên như điên: \”Có quỷ!\”
Ở trong mơ… Ở trong mơ, người này rõ ràng đã uống rượu độc, chết trong cung Phượng Tê rồi mà!
Sao vẫn còn sống…
Sao có thể còn sống!
Ngay khi Hạ Ngọc nổi điên, Mục Như Quy đã bảo hộ Hạ Triều Sinh sau lưng, giơ chân đá bóng người run rẩy xụi lơ trên mặt đất.
Hạ Ngọc sớm đã chết lặng, không biết đau đớn, lúc khóc lúc cười: \”Quỷ… Là quỷ…\”
\”…Ngươi là quỷ! Ngươi nhất định là quỷ… Đừng tới tìm ta, đừng có tới tìm ta!\”