[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 32

Hạ Ngọc bị Hắc Thất kéo vào hình phòng của Vương phủ.

\”Đây là ai vậy…\” Một lão già còng lưng kéo theo cây gây thật dài bước ra từ trong bóng tối, \”Mùi máu tươi nồng như vậy, còn chịu hình được không?\”

\”Trước tiên cứu mạng hắn đã.\” Hắc Thất ném Hạ Ngọc đến trước mặt ông lão.

Lão già cúi người, say mê ngửi ngửi: \”Phần eo bị thương nghiêm trọng, ai u, xương sống còn bị gãy?… Bị ngựa đá à?\”

\”Đừng nói nữa, tên này kinh động ngựa của Vương gia và Vương phi, hại ta cũng phải bị đánh.\” Hắc Thất tức giận cởi áo ngoài, cũng chẳng thèm đoái hoài tới Hạ Ngọc đang xụi lơ trên mặt đất, đưa lưng về phía ông lão, nói, \”Đến đây đi.\”

Ông lão cười quái dị vung gậy lên.

Tuy tóc ông ta đã hoa râm, nhưng lực vung gậy vẫn rất mạnh mẽ, động tác vừa nhìn là biết người thạo nghề.

Hắc Thất cắn răng ăn hai mươi gậy, suýt nữa đứng không vững, quỳ rạp trên mặt đất, thở hồng hộc như trâu.

\”Kinh động đến ngựa của Vương gia và Vương phi, chỉ đánh ngươi hai mươi gậy, đã là khai ân rồi.\” Ông lão thu gậy lại, duỗi tay xách Hắc Thất dậy, thấy sắc mặt nó tái như tờ giấy, mồ hôi lạnh ròng ròng, lắc đầu nói, \”Chỉ e là đến bây giờ ngươi vẫn không biết tại sao Vương gia phạt ngươi!\”

Hắc Thất phản bác: \”Ta… Ta biết…\”

\”Ngươi biết cái gì?\”

\”Người đó… là ta chọn cho Vương phi…\” Hắc Thất gian nan giải thích, \”Là ta… Là ta làm không tốt việc được giao…\”

\”Không phải!\” Lão già hận sắt không thành thép hừ lạnh, móc ra một cái bình thuốc đen như mực từ trong ống tay áo, vứt vào tay Hắc Thất, trong lúc nó bôi thuốc thì tiện tay xách Hạ Ngọc lên từ trên mặt đất, \”Ngươi làm việc cho Vương gia và Vương phi, làm gì có chuyện sẽ lơ là đến vậy? Ngươi nên tự hỏi lại đi, người này từ đâu đến, rồi làm thế nào lọt được vào mắt ngươi!\”

Hắc Thất đau đến nhe răng trợn mắt không cho là đúng: \”Còn có thể từ đâu tới nữa? Người ở Vương phủ đều do ta mua từ trong tay mẹ mìn (*)…\”

(*) mẹ mìn chỉ những người mai mối bán người cho các gia đình giàu có, quan phủ, kỹ viện, v.v. Do thời xưa vẫn còn chế độ nô lệ nên chuyện này cũng không có gì lạ nha.

Nó bỗng nhiên ngẩn ra, rồi đột ngột vỗ đùi: \”Không đúng, lúc mẹ mìn đưa người cho ta, cũng đâu có hắn! Đến khi ta chọn được rồi, mẹ mìn mới đưa hắn tới trước mặt ta, nói đây là tên tốt nhất vừa mới đến, nên ta mới đưa hắn vào Vương phủ… Được lắm, dám tính kế ta?!\”

Hắc Thất đã theo Mục Như Quy nhiều năm, cũng không phải ngốc, không rảnh lo vết thương sau lưng, khập khiễng bước ra ngoài hình phòng.

Lão già nghe vậy, vừa rắc thuốc lên người Hạ Ngọc, vừa lắc đầu cảm khái: \”Nói ngươi ngốc, ngươi cứ luôn không tin… Ngươi đi hỏi mẹ mìn thì có ích gì? Mẹ mìn chỉ phụ trách mua bán, người này dáng dấp không tồi, trong mắt bà ta đương nhiên là đồ tốt. Ta thấy, bây giờ ngươi chạy đi lý luận với người ta, chỉ tổ rút dây động rừng, không bằng chờ ta cứu hắn tỉnh lại, trực tiếp tra hỏi là được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.