[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 30

Ánh đuốc không ngừng lay động theo làn gió, bóng dáng của Hạ Triều Sinh dường như cũng biến thành ánh nến, lung lay trong đáy mắt Mục Như Quy.

Hàng mi như tranh vẽ, gương mặt như hoa đào, vòng eo nhỏ nhắn chỉ một tay là có thể ôm hết, chỉ khẽ liếc Mục Như Quy một cái thôi, hắn đã đứng sững tại chỗ, không dời mắt nổi.

Hồng Ngũ và Hắc Thất dở khóc dở cười chạy tới, mỗi người kéo một cánh tay Mục Như Quy, cứng rắn lôi Cửu Vương gia ra khỏi động phòng.

Hạ Hoa đứng một bên nhìn lén cười đến mức gập cả người lại, cùng Thu Thiền vào nhà, gỡ kim quan xuống cho Hạ Triều Sinh.

Kim quan dành cho nam tử thành hôn đã được đơn giản hóa đến mức tối đa, nhưng vẫn khiến cổ của Hạ Triều Sinh ê ẩm.

Cậu ấn nhẹ sau cổ, đau đớn hít vào một hơi.

Hạ Hoa thấy thế, trêu ghẹo: \”Tiểu Hầu gia, đội kim quan thôi ngài đã chịu không nổi? Nữ tử thành hôn, đội mũ phượng còn nặng hơn đó ạ.\”

\”Đúng là hiếm thấy.\” Cậu ngồi trước gương, buồn cười nhìn Hạ Hoa, \”Thu Thiền, ngươi nghe xem, Hạ Hoa bắt đầu nhớ thương mũ phượng rồi.\”

Trên mặt thị nữ nhất thời bay lên hai rặng mây đỏ, dậm chân xấu hổ, buồn bực nói: \”Tiểu Hầu gia, nô tỳ… nô tỳ không muốn gả cho ai hết!\”

\”Nô tỳ muốn hầu hạ tiểu Hầu gia cả đời!\”

Hạ Triều Sinh nghe vậy, nụ cười bên môi bỗng khựng lại, sơ ý làm rớt chiếc kim quan đặt trên bàn xuống đất, kim quan lấp lánh ánh vàng phút chốc mất đi một góc.

Hạ Hoa và Thu Thiền hoảng sợ, đồng thanh la lên.

\”Ai nha, kim quan tốt thế này…\” Bọn thị nữ đau lòng không thôi.

\”Hỏng rồi thì thôi.\” Hạ Triều Sinh ôm ngực, yếu ớt xua tay.

Cậu chỉ là nhớ đến kết cục của Hạ Hoa và Thu Thiền ở kiếp trước, trong lòng có hơi hổ thẹn.

Hạ Hoa với dáng vẻ cười rộ lên vô cùng xinh đẹp, khi chết đầu mình hai nơi, Thu Thiền lanh lợi vô cùng thì nằm lặng dưới giếng sâu, vài ngày sau mới bị phát hiện.

\”Tiểu Hầu gia?\” Hạ Hoa không hiểu vì sao mặt Hạ Triều Sinh phút chốc trắng bệch, nôn nóng hỏi Thu Thiền, \”Thuốc sắc xong chưa?\”

Thu Thiền nói không biết, chạy bình bịch ra cửa, dọc đường đi gặp được cung nhân của Vương phủ, ai muốn cản đều bị nàng không quan tâm đẩy ra.

Chẳng bao lâu sau, ngoại trừ Mục Như Quy còn đang ở hỉ yến, tất cả mọi người trong Vương phủ đều nghe nói, tiểu Hầu gia của phủ Trấn Quốc Hầu bất mãn hôn sự, ở trong động phòng ném vỡ kim quan, còn tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, suýt chút nữa ngất xỉu.

\”Vốn dĩ thân thể đã không tốt, lần này e là chịu không nổi nữa rồi?\” Thị nữ Vương phủ canh giữ ngoài động phòng chờ Thu Thiền bưng chén thuốc trở lại động phòng xong, ghé vào nhau thì thầm bàn tán.

\”…Cũng phải, Vương gia như vậy, ai nguyện ý gả chứ?\”

\”Lời này mà cũng dám nói, không muốn sống nữa à?!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.