[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 29

\”Thái tử điện hạ!\”

Mục Như Kỳ khó khăn lắm mới thu lại tầm mắt, nhìn lướt qua Trường Trung đầm đìa mồ hôi, khoanh tay bước vào trong cung.

\”Công công hoảng cái gì?\”

\”Điện hạ, bệ hạ đã biết chuyện tiểu Hầu gia gả vào Vương phủ, giận dữ lắm ạ.\” Chuyện đã đến nước này, Trường Trung cũng không giấu giếm nữa, mặt ủ mày chau nói, \”Lát nữa ngài vào điện Kim Loan, nhất định phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng nói gì sai!\”

Nét mặt Mục Như Kỳ vặn vẹo trong chốc lát, rồi lại lập tức giả bộ sợ hãi: \”Tầm Phương cô cô có nói đỡ cho ta không?\”

\”Mấy ngày nay cô cô hầu hạ bên cạnh Thái hậu, vẫn chưa về điện Kim Loan.\”

Giữa mày Mục Như Kỳ khẽ nhíu, cũng không hỏi nhiều.

Tầm Phương là cung nữ do Thái hậu dạy dỗ, trước đó từng theo Tần hoàng hậu cùng tiến cung.

Mục Như Kỳ tự tin nếu có Tầm Phương ở bên cạnh, nhất định có thể chăm lo chu toàn mọi việc cho gã, chỉ là hiện giờ…

Gã vừa mới bước một bước vào cửa điện Kim Loan, tấu chương đã bay đến như bông tuyết.

—— bang!

Thánh chỉ hãy còn chưa khô nét mực trực tiếp nện lên thái dương Mục Như Kỳ.

Cung nữ, thái giám im như ve sầu mùa đông, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Gã cũng \”phịch\” một tiếng quỳ gối trước điện: \”Phụ hoàng bớt giận!\”

\”Bớt giận?\” Lương Vương hung hăng vỗ long án, \”Nhìn chuyện tốt ngươi làm đi!\”

\”Ai cần ngươi làm chuyện thừa thãi, đưa áo cưới cho phủ Hầu?\”

\”Nếu đưa thì cũng thôi đi, ngươi… ngươi còn cố tình để người của Vương phủ nhìn thấy!\”

\”Cửu hoàng thúc của ngươi là dạng người gì, chẳng phải ngươi hiểu rất rõ sao? Trẫm nhẫn nhịn ngần ấy năm không động thủ, vất vả lắm mới chờ được một cơ hội có thể đồng thời chỉ trích phủ Hầu và Vương phủ… đều bị đứa nghịch tử ngươi phá hỏng hết rồi!\”

Mục Như Kỳ vâng vâng dạ dạ phủ phục trên mặt đất, trong miệng liên tục cầu xin: \”Phụ hoàng bớt giận, phụ hoàng bớt giận!\”

Trường Trung thấy thế, vội vàng nhét đan dược vào trong tay Lương Vương —— hộp gỗ đựng đan dược trước kia đã bị Lương Vương đánh nát, đan dược còn lại đều được Trường Trung bỏ vào bình sứ.

Sau khi Mục Như Kỳ thấy động tác của Trường Trung, ánh mắt khẽ dao động, nhìn chằm chằm Lương Vương nuốt đan dược xuống bụng không chớp mắt, vẻ châm biếm thoáng lướt qua trên mặt.

Tiên đan trường thọ, càng ăn mệnh càng ngắn.

Tính toán thời gian, vị phụ hoàng này của gã cũng chỉ thọ không đến ba năm.

\”Ngươi nói, ngươi nói cho trẫm biết… sau này phải thế nào cho phải?\” Lương Vương không phát hiện sự khác thường của Mục Như Kỳ, mí mắt giật giật, \”Nếu quan hệ của hai phủ thật sự nhờ hôn nhân này mà hòa hoãn lại, trẫm thấy vị trí Thái tử này của ngươi không bằng cho Ngũ đệ của ngươi ngồi đi!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.