Hạ Vinh Sơn cùng phu nhân đã chờ trong phòng từ sớm.
Bùi phu nhân lúc trước đã đi gặp Hạ Triều Sinh một lúc, giờ phút này tâm trạng khá bình ổn. Trái lại là Trấn Quốc Hầu Hạ Vinh Sơn, tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, không dám vào phòng nhi tử, giờ đây giống như kiến bò trên chảo nóng, chắp tay sau lưng, không ngừng đi qua đi lại trong phòng.
\”Trước khi Sinh Nhi ra phủ thì không thể ăn cái này được.\” Bùi phu nhân tức giận bẻ một khối bánh ngọt, nhét vào miệng.
Hạ Vinh Sơn thản nhiên: \”Ta cho nó ăn, ai dám ngăn cản?\”
Bùi phu nhân đương nhiên sẽ không cản, Hạ Triều Sinh là đứa con yêu dấu của bà, bà thương cậu hơn ai hết, đừng nói là điểm tâm, cho dù cậu muốn ăn sơn hào hải vị, Bùi phu nhân cũng có thể giữ Vương gia ở lại phủ Hầu, cùng Hạ Triều Sinh ăn sơn hào hải vị.
Bà nói chuyện, cũng chỉ là muốn cho phu quân bình tĩnh chút thôi.
Ai ngờ, Hạ Vinh Sơn nghe vậy, trái lại càng lo lắng hơn: \”Cơ thể Sinh Nhi không tốt, ngồi kiệu hoa suốt một đoạn đường đến Vương phủ, khung xương chắc cũng bị tổn thương, nếu không, cho nó ngồi xe ngựa đi!\”
\”Loạn rồi!\” Bùi phu nhân trừng đôi mắt hạnh, kéo Hạ Vinh Sơn đến bên cạnh, \”Sinh Nhi đại hôn, sao có thể ngồi xe ngựa đến Vương phủ? Ông muốn khiến Sinh Nhi của ta trở thành trò cười của toàn bộ Thượng Kinh à?\”
Bà nói xong, tức giận lầm bầm: \”Ta đã sớm phái người đi chuẩn bị lò sưởi và thảm lông rồi! Chờ đến lúc ông nhớ ra mấy chuyện này, Sinh Nhi của ta chắc đã bị đông lạnh rồi!\”
Hạ Vinh Sơn nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, tiến đến bên cạnh Bùi phu nhân, thở dài một hơi: \”Vẫn là phu nhân suy xét chu toàn.\”
Bùi phu nhân cười lạnh không đáp lại, nghe ngoài phòng truyền đến tiếng thông báo của hạ nhân, nói Hạ Triều Sinh tới, nhất thời giật mình một cái, không rảnh quan tâm đến việc cãi nhau với Hạ Vinh Sơn, hai người nắm tay nhau đi đến trước cửa, đón nhi tử mặc áo cưới.
Áo cưới đỏ thẫm, rực rỡ như lửa.
Hạ Triều Sinh thường mặc màu đỏ, Bùi phu nhân còn tưởng rằng mình nhìn thấy nhi tử mặc áo cưới có thể nhịn không khóc, nào ngờ khi Hạ Triều Sinh theo phu nhân nhiều phúc khí vào nhà, nước mắt của bà vẫn không nhịn được rơi xuống.
Đẹp, thật sự rất đẹp.
Sinh Nhi của bà xinh đẹp tuyệt trần, ở Thượng Kinh chẳng ai sánh bằng.
Khác với Bùi phu nhân, Hạ Vinh Sơn nhìn chiếc áo cưới lấp lánh ánh sáng, tơ lụa mềm mại như mây, chim phượng và mẫu đơn thêu bên trên tinh xảo, tuyệt đẹp, mới cảm thấy yên tâm hơn phần nào.
Tuy ông không hiểu về thêu thùa, nhưng thường xuyên ra vào hoàng cung, cũng từng thấy qua cẩm y mà phi tần ở hậu cung Lương Vương mặc.
Không có bộ nào sánh bằng y phục do Mục Như Quy đưa đến.
Trước đó, Hạ Vinh Sơn đã nghĩ kỹ rồi, nếu áo cưới Mục Như Quy đưa tới làm qua loa, ông tuyệt đối sẽ không đội mũ phượng lên cho Sinh Nhi.
Đây là nhi tử duy nhất của Hạ Vinh Sơn ông, cho dù gả vào hoàng gia, cũng không thể chịu bất kỳ ấm ức nào.
Nếu chịu ấm ức, cùng lắm thì cá chết lưới rách.