[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 27.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 27.1

Hạ Hoa đang lau mặt cho Hạ Triều Sinh cả kinh, khăn trong tay rơi xuống đất.

Cậu nghe tiếng mở mắt ra, lười biếng hỏi: \”Người đi chưa?\”

Hạ Hoa lắp bắp: \”Đi… Đi rồi ạ.\”

\”Ngươi hoảng cái gì?\” Hạ Triều Sinh ngáp một cái, thấy thị nữ bị dọa cho ba hồn bảy vía bay đi mất, buồn cười gõ nhẹ vào gương đồng trước mặt, \”Đi làm chuyện ngươi nên làm đi thôi.\”

Hạ Hoa mơ màng bước đi vài bước, rồi lại vội vã quay trở về: \”Tiểu hầu gia, ngài nói thật cho nô tỳ biết đi, rốt cuộc ngài muốn lên kiệu hoa của ai?\”

Hạ Triều Sinh ngồi ngay ngắn trước gương, vẫn chưa trả lời ngay.

Cậu chống cằm, người trong gương da thịt trắng nõn nà, nụ cười dịu dàng đầy rạng rỡ, trong ánh mắt chẳng có chút do dự nào.

\”Đã tới lúc này rồi, ngươi vẫn hoài nghi tâm ý của ta sao?… Thôi, đi lấy bộ áo cưới các ngươi không cho ta xem đến đây đi.\”

Áo cưới Hạ Hoa không cho Hạ Triều Sinh xem, đương nhiên là bộ trước đây Vương phủ đưa tới.

\”Tiểu Hầu gia…\”

\”Ngươi xem ta là tên ngốc thật hả?\” Hạ Triều Sinh thấy Hạ Hoa vẫn do dự, nhất thời có chút dở khóc dở cười, \”Một hai phải cãi lời thánh chỉ, bỏ trốn cùng Thái tử ư?\”

\”Nô tỳ đương nhiên biết lựa chọn của tiểu Hầu gia.\” Hạ Hoa xoa nhẹ đôi mắt, \”Nô tỳ chỉ sợ sau này tiểu Hầu gia sẽ hối hận.\”

Đạo lý là một chuyện, tình cảm lại là một chuyện khác.

Ngón tay Hạ Triều Sinh nhẹ nhàng lướt qua giữa mày, trên mặt cũng thoáng hiện ý cười nhàn nhạt: \”Hạ Hoa, lòng ta đã quyết, không chỉ vì phủ Hầu, mà còn vì chính ta.\”

\”…Ta biết ngươi lo lắng cho ta, chỉ là những lời này, sau này đừng nói lại nữa.\”

Cậu sợ Mục Như Quy nghe được, sẽ buồn lòng.

Hạ Hoa dùng sức gật đầu: \”Nô tỳ chỉ cầu cho tiểu Hầu gia được bình an.\”

\”Sẽ.\” Hạ Triều Sinh rũ mi, nhỏ giọng thì thầm, \”Kiếp này… Nhất định sẽ.\”

Trong phòng yên lặng một lúc, tiếng kêu hoảng hốt của Thu Thiền đánh vỡ sự yên tĩnh.

Ma ma se mặt đến.

Tiểu Hầu gia của phủ Hầu xuất giá, ma ma đến se mặt là phu nhân có phúc nhất trong tộc Thôi thị, cũng là mệnh phụ có danh cáo mệnh.

Hạ Triều Sinh cung kính gọi bà một tiếng \”Cô mẫu\” (*).

(*) chị gái hoặc em gái của cha

Phu nhân này lớn lên hòa hợp êm thấm, trên thực tế lòng bà tràn đầy khổ sở.

Chuyện Hạ Triều Sinh kháng hôn, có ai không biết, có ai không hiểu?

Hôn sự này, bên ngoài thì là hỉ sự, nhưng bên trong, không biết sẽ hỗn loạn đến mức nào!

Nếu không phải từ lâu Thôi thị đã dựa vào phủ Trấn Quốc Hầu, bà đúng là không định chịu trách nhiệm se mặt cho Hạ Triều Sinh, một chuyện tốn công vô ích đến vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.