[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 26

\”Tiểu Hầu gia, chúc mừng.\”

Hạ Triều Sinh vất vả lắm mới ngừng ho, hữu khí vô lực nói: \”Làm phiền công công đi một chuyến.\”

Cậu nhận ra Trường Trung, cũng nhớ mang máng vị công công này không đi theo Mục Như Kỳ, mà sau khi Lương Vương chết, lặng lẽ biệt tăm biệt tích.

Người chẳng hề liên quan đến mình, Hạ Triều Sinh đáp lại vô cùng bình thản, sau khi nói vài câu khách sáo thì bảo Hạ Hoa thưởng chút vụn vàng, rồi xoay người đi tìm Mục Như Quy.

Nói đến cũng lạ, rõ ràng chỉ là một thánh chỉ dời hôn kỳ, nét mặt của Mục Như Quy lại đáng sợ hơn cả cậu mấy ngày trước còn muốn chết muốn sống không chịu gả.

Hạ Triều Sinh mơ hồ cảm giác có gì đó không đúng, nhưng khi đi tìm Mục Như Quy, Hắc Thất lại cản cậu, không cho cậu vào trướng.

\”Tiểu Hầu gia.\” Hắc Thất cười hì hì đứng ngăn trước trướng, \”Vương gia đang thay quần áo.\”

\”Thay quần áo?\” Hạ Triều Sinh sửng sốt, \”Sao lại thay quần áo?\”

Hắc Thất \”hầy\” một tiếng: \”Tiểu Hầu gia, chuyện của chủ tử, sao thuộc hạ biết được ạ?\”

Hạ Triều Sinh bị chặn ngoài cửa, cắn môi do dự một lát, cảm thấy Cửu thúc có thể nghe thấy âm thanh mình nói chuyện: \”Vậy ta… đợi lát nữa lại đến.\”

Mục Như Quy quả thật có thể nghe thấy âm thanh của Hạ Triều Sinh.

Hắn đứng sau rèm trướng, nhìn chằm chằm bóng người tinh tế phản chiếu trên trướng, ánh mắt thoạt trông vô cùng bình tĩnh, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện gợn sóng như triều dâng bên trong.

Núi rền biển khóc, mưa gió sắp đến, tất cả đều nén lại thành một nỗi đau đớn mỏng manh.

Hắn tự ép buộc bản thân, gần như tàn nhẫn mà ép mình rời xa Hạ Triều Sinh.

\”Vương gia, sao ngài không gặp tiểu Hầu gia?\” Hồng Ngũ lo lắng nói, \”Hôn kỳ được dời sớm hơn, là hỉ sự mà.\”

Hồng Ngũ chỉ biết Mục Như Quy giấu Hạ Triều Sinh trong lòng, nhưng lại không biết Mục Như Quy thà một mình gặm nhấm nỗi đau cầu mà không được, cũng không muốn thấy Hạ Triều Sinh khổ sở.

\”Hỉ sự?\” Khóe miệng Mục Như Quy giật giật, cuối cùng cũng không thể cười nổi.

Hạ Triều Sinh sở dĩ tới tìm hắn, có lẽ cũng không phải cảm thấy hôn kỳ được dời sớm là hỉ sự, mà là tới cầu hắn tác thành nhỉ?

Mục Như Quy không làm được.

Hắn có thể chấp nhận Hạ Triều Sinh lén gặp Thái tử, cũng có thể chấp nhận chuyện trong lòng Hạ Triều Sinh không có hắn, nhưng hắn quả thật không có cách nào đối diện với một Hạ Triều Sinh vì nam nhân khác mà vứt bỏ tôn nghiêm đi cầu xin hắn.

Hạ Triều Sinh quay lại tìm Mục Như Quy thêm hai lần nữa.

Lần đầu tiên, Hắc Thất nói Vương gia đi săn thú, đến lần hai, Hồng Ngũ vội vã ngăn cậu lại, nói Vương gia đi gặp bệ hạ, không ở trong trướng.

Tới lui dăm ba bữa, mãi đến khi Lương Vương bắt được Bạch Hổ, đắc thắng quay về, cậu vẫn không nói được câu nào với Mục Như Quy. Ngay cả buổi tối đến đưa thuốc bôi trị thương gân, cũng đã đổi thành Hồng Ngũ, Mục Như Quy chưa từng xuất hiện lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.