[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 25

Lúc Mục Như Kỳ đi vào trướng, Hạ Triều Sinh cũng không đứng dậy hành lễ.

Cậu cúi đầu, ánh mắt dừng trên vạt áo của Thái tử.

Ánh nến le lói, hương thuốc lẩn quẩn không tan, con rồng ánh kim trên vạt áo khẽ lay động, như đang bay lên trong ánh sáng chập chờn.

\”Điện hạ thứ tội, thân thể ta không khỏe, không thể đứng dậy hành lễ.\” Giọng điệu Hạ Triều Sinh lãnh đạm, nhẹ nhàng buông một câu, lò sưởi trong trướng phút chốc tựa như mất đi tác dụng.

Mục Như Kỳ rộng lượng xua tay: \”Không sao.\”

Gã cũng không phát hiện có gì khác thường.

Hạ Triều Sinh là con chính thê của phủ Hầu, từ nhỏ đã bộc lộ tài năng, tính tình kiêu ngạo, tự phụ, ngay cả lúc trước khi sinh bệnh, đối xử với người khác cũng là thái độ lạnh như băng này.

Hiện tại bệnh tật triền miên, có thể cho người khác sắc mặt tốt, mới là chuyện hiếm thấy.

Mục Như Kỳ chắp tay sau lưng, đi đến cạnh sập, cúi đầu nhìn xuống Hạ Triều Sinh.

Đây vẫn là chút tự trọng trỗi dậy, dù sao cũng là lần đầu tiên bọn họ thật sự gặp lại nhau sau bao nhiêu chuyện.

Ánh nến lờ mờ in hằn một bóng dáng mơ hồ lên trướng, tựa như núi non trùng điệp ở nơi xa, gió cuốn mây tan, trong khoảnh khắc sương tuyết rơi xuống khắp nơi.

Làn da của Hạ Triều Sinh dường như trắng hơn cả tuyết, hàng mi dài tựa lông chim khẽ run, hằn lên một bóng mờ nơi khóe mắt, khiến cả người cậu thoạt nhìn lười biếng hơn bình thường.

Trong lòng Mục Như Kỳ dâng lên một trận sóng nhiệt, cảm thấy bản thân mình ở kiếp trước là một tên ngu xuẩn.

Hạ Triều Sinh tốt đẹp như vậy lại không yêu thương, đi tìm thứ huynh của cậu làm gì?

Đúng là nhặt hạt mè ném dưa hấu (*), cực kỳ ngu xuẩn!

(*) ý nói bỏ cái lớn để lấy cái nhỏ, không biết phân biệt giá trị

Trong lòng Thái tử trăm mối ngổn ngang, mà Hạ Triều Sinh chỉ lẳng lặng cúi đầu, cung kính quỳ trên sập, ánh mắt vẫn dừng trên con rồng ánh kim kia.

\”Giữa em và ta, không cần câu nệ lễ nghi.\” Mục Như Kỳ hoàn hồn, thân thiện ngồi cạnh sập, muốn sờ tay Hạ Triều Sinh.

Hạ Triều Sinh kín đáo né tránh, ôm một cái lò sưởi tay, thỉnh thoảng che miệng ho khẽ: \”Điện hạ, bệnh của ta vẫn chưa khỏi hẳn, tốt hơn hết vẫn nên giữ chút khoảng cách với ngài.\”

Mục Như Kỳ cảm động vô cùng: \”Cũng chỉ có em mới suy nghĩ cho ta như thế.\”

\”Điện hạ nói đùa.\” Hạ Triều Sinh âm thầm cười nhạt, cũng không coi lời của Thái tử là thật. Cậu thật lòng thì sao chứ? Kiếp trước cậu dốc hết tâm can đối tốt với Đông Cung, đổi lấy kết cục cả tộc bị diệt, đau đớn khôn cùng.

\”Điện hạ đích thân đến đây, là vì chuyện của Ngôn công tử sao?\”

Mục Như Kỳ không ngờ Hạ Triều Sinh sẽ chủ động nhắc đến Ngôn Dụ Phong, thoáng sửng sốt, rồi cười nói: \”Em cũng biết tên tiểu tử Ngôn gia đó, ỷ vào việc ca ca là thống lĩnh Kim Ngô Vệ, từ trước đến nay nói chuyện chẳng có chút kiêng nể gì, nếu hắn có nói gì khó nghe, em chớ để trong lòng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.