\”Hạ Hoa, nhặt hết mấy mũi tên lại đây.\” Hạ Triều Sinh nhét lò sưởi tay vào trong tay thị nữ, xách vạt áo, bước nhanh tới cạnh Mục Như Quy, \”Ta đến chỗ Cửu… Cửu Vương gia nói lời cảm tạ.\”
Hạ Hoa chưa kịp cản lại, cậu đã hóa thành một đóa sen hồng nở rộ trên cánh đồng tuyết trắng, rời đi trong gió tuyết mịt mù.
\”Cửu thúc…… Cửu thúc!\”
Mục Như Quy kinh ngạc quay đầu lại, đến khi thấy rõ bóng dáng đang chạy tới chỗ mình, đôi mắt chợt sáng lên.
Hắn cho rằng Hạ Triều Sinh sẽ trách hắn xen vào chuyện người khác.
Ngôn Dụ Phong là tâm phúc của Thái tử, ám tuyến Bạch Lục do Mục Như Quy xếp vào Đông Cung từng nói, lúc Hạ Triều Sinh ở Thái Học thường tiếp xúc với mấy người đó.
Nếu đã có tiếp xúc, vậy cũng coi như quen biết.
Bị người khác xen vào, nhất định sẽ tức giận nhỉ?
Mục Như Quy cũng biết mình làm vậy sẽ khiến người ta cảm thấy phiền, nhưng rõ ràng lời nói và cử chỉ của Ngôn Dụ Phong đều tràn ngập khinh miệt, Hạ Triều Sinh có thể nhịn, nhưng hắn không nhịn được.
Thế nên, mũi tên màu đen mang theo tiếng gió gào thét, cắm xuống dưới chân Ngôn Dụ Phong.
Nếu không phải Hạ Triều Sinh cũng ở đó, Mục Như Quy không ngại biến Ngôn Dụ Phong thành \”con mồi\” đầu tiên của mình trong khu vực săn bắn.
\”Cửu thúc.\” Hạ Triều Sinh rốt cuộc cũng chạy tới trước mặt Mục Như Quy, gò má ửng đỏ nhàn nhạt, \”Cửu thúc, người…\”
Cậu còn chưa dứt lời, đã khom lưng ho khan.
Mục Như Quy lập tức ném trường cung trong tay đi, đỡ lấy Hạ Triều Sinh, nôn nóng hỏi: \”Khó chịu sao?\”
Hạ Triều Sinh cười lắc đầu: \”Cửu thúc, mũi tên của người…\”
\”Em không vui?\” Nét mặt Mục Như Quy cứng lại, cụp mắt xuống, thu lại cái tay đang đỡ cánh tay cậu, nhàn nhạt nói, \”Sau này sẽ không như vậy nữa.\”
\”Sao lại không vui?\”
\”Không vui vì ta nhúng tay vào…\”
\”Ta quả thật không vui.\” Mắt thấy nét mặt Mục Như Quy dần lạnh băng, xoay người muốn đi, Hạ Triều Sinh vội vàng giải thích, \”Nhưng ta không vui là vì Ngôn Dụ Phong, có liên quan gì đến Cửu thúc đâu?\”
Cậu hạ thấp giọng nói chọc người ta ngứa ngáy, cười tủm tỉm nắm lấy ống tay áo của Cửu thúc: \”Cửu thúc đuổi hắn đi, ta thật sự rất vui.\”
Nét mặt Mục Như Quy khẽ dao động.
Hạ Triều Sinh thở dài, khom lưng đấm nhẹ lên chân, nhỏ giọng thì thầm: \”Nhưng mà, Ngôn công tử nói một câu rất đúng… Hiện tại ta quả thật vai không thể khiêng, tay không thể xách, so với nữ nhân cũng không bằng.\”
\”Không phải.\” Mục Như Quy bỗng nhiên phản bác một cách cứng rắn.
Cậu kinh ngạc ngẩng đầu: \”Hả?\”
Chỉ thấy Mục Như Quy chăm chú nhìn vào cậu, con ngươi đen nhánh tựa như đại dương mênh mông, sóng ngầm cuồn cuộn.
\”Em như vậy… rất tốt.\” Mục Như Quy nghiêm túc nói, \”Tốt lắm.\”