\”Tiểu Hầu gia, có phải ngài không thoải mái không? Nô tỳ sẽ đi sắc thuốc ngay đây ạ.\” Hạ Hoa nhìn xung quanh, thấy ánh nến trong trướng đã tắt hết, bèn lấy đá đánh lửa trong ngực ra: \”Nô tỳ thắp đèn cho ngài nhé.\”
Trái tim của Hạ Triều Sinh bỗng nhảy lên tới cổ họng, vội la lên: \”Đừng!\”
Nếu thắp đèn, sẽ thấy rõ tình hình trên sập.
Hạ Hoa nhìn thấy trên giường của cậu có người, e là sẽ bị dọa đến mức ngất xỉu, dù cho không ngất, chỉ cần thấy rõ gương mặt Cửu thúc, Hạ Hoa nhất định cũng sẽ đem chuyện này nói cho cha mẹ cậu nghe.
Chưa thành thân, sao có thể thân mật như thế?
Nếu để cha cậu biết, nhất định sẽ đánh gãy chân cậu!
Hạ Triều Sinh nghĩ đến đây, lập tức che thảm lông kín hơn nữa: \”Hạ Hoa, ta không sao, ngươi đừng thắp đèn, có ánh sáng, ta lại ngủ không được.\”
Hạ Hoa không nghi ngờ cậu, vội vàng cất đá đánh lửa: \”Có phải tiểu Hầu gia thấy lạnh không? Nô tỳ sẽ đổi lò sưởi cho ngài ngay.\”
Thị nữ vội vàng rời đi, trái tim treo cao của cậu cũng thoáng hạ xuống, xoay người nhìn tấm chăn phồng lên bên cạnh, khuôn mặt đột ngột đỏ bừng.
Nửa đêm Cửu thúc tới thoa thuốc cho cậu.
Lông mi Hạ Triều Sinh khẽ rung, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Tuy cậu đã sống hai đời, nhưng cũng không trải qua chuyện gì hơn người. Kiếp trước, cậu chẳng qua chỉ là một kẻ thay thế, tâm tư của Thái tử chưa từng đặt trên người cậu, đêm thành hôn đương nhiên cũng sẽ không viên phòng cùng cậu.
Chỉ sau khi cậu chết, mới nằm trong lòng ngực của Mục Như Quy.
Hiện giờ…
Dưới tấm thảm lông bỗng truyền đến một tiếng ho khan trầm thấp, hơi thở xa lạ quanh quẩn trong trướng, nam tử kiếp trước ôm cậu ra khỏi cung Phượng Tê hiện đang yên tĩnh nằm cạnh cậu.
Hạ Triều Sinh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, luống cuống xốc thảm lông lên: \”Cửu thúc, có phải ta… có phải che kín quá không?\”
Cậu lên tiếng, thanh âm vốn đã nhỏ, dần dần yếu hẳn đi.
Cửu thúc vừa mới chạm vào chân cậu.
Là người đã được tứ hôn, Hạ Triều Sinh đương nhiên biết mắt cá chân không phải nơi người khác có thể sờ, nhất định phải là người thân mật nhất mới có thể chạm vào.
Cậu nguyện ý gả cho Cửu thúc, chỉ là khi nãy mãi lo gan bàn chân ngứa, giờ mới chậm chạp nhận ra mà cảm thấy xấu hổ.
Hạ Triều Sinh nhanh chóng liếc nhìn Mục Như Quy một cái.
Trong trướng tối tăm, cậu không thấy rõ nét mặt của Cửu thúc, nhưng cứ cảm thấy Cửu thúc đang chê cười mình, nét mặt càng ngày càng hồng, người cũng vụng về dịch ra ngoài sập.
Hạ Triều Sinh cũng không biết, Mục Như Quy là người học võ, sẽ biết cách đè nén hơi thở, hơn nữa, ban nãy Mục Như Quy là hoàn toàn cố ý thuận theo lực kéo của cậu để ngã xuống giường.