Ánh nến le lói, phản chiếu bóng người lên tấm màn trong trướng.
Mục Như Kỳ đặt mật thư lên ngọn nến, nheo mắt lại, chăm chú nhìn ngọn lửa đỏ hồng đang nuốt chửng toàn bộ chữ viết, không nhịn được cười nhạo một tiếng: \”Không ngoài dự đoán.\”
Thái giám theo hầu nịnh nọt nói: \”Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của Thái tử điện hạ.\”
\”Bởi vì ta là người hiểu Hạ Triều Sinh nhất thiên hạ.\” Mục Như Kỳ tự phụ cong môi, \”Em ấy muốn gả cho ta đến vậy, đương nhiên sẽ chướng mắt Cửu hoàng thúc.\”
\”Lúc này, ai không có mắt xuất hiện trước mặt em ấy, em ấy sẽ chán ghét người đó.\”
\”Cửu Vương gia chẳng phải cũng là…\” Thái giám cố ý dừng một chút, những lời còn lại đều bị một nụ cười đầy ẩn ý thay thế.
\”Ngươi đó.\” Mục Như Kỳ cũng không trách cứ lời nói quá giới hạn của thái giám, sau khi mật thư bị đốt thành tro, gã phủi nhẹ tro bụi rơi trên ống tay áo, tùy ý hỏi, \”Duyệt Cơ thế nào rồi?\”
\”Duyệt Cơ biết mình có mang cốt nhục của Thái tử điện hạ, vui vẻ lắm!\”
\”Vui vẻ? Vui vẻ thì tốt… Đêm nay động thủ, để ả ta chết một cách vui vẻ đi.\”
\”Thái tử điện hạ yên tâm, thuốc đã được tẩm vào thức ăn của Duyệt Cơ.\”
Mục Như Kỳ hài lòng gật đầu, một cơn gió thổi qua, gã dập tắt ngọn đèn trong trướng.
Giây lát sau, vài bóng dáng lén lút xuất hiện trong bóng đêm.
\”Nhanh lên!\” Tiếng nói cố ý đè thấp của thái giám tan đi theo làn gió, \”Âm thầm ném người xuống sống, không được để lại dấu vết!\”
\”Công công, đây rốt cuộc là…\”
\”Cái gì các ngươi không nên hỏi thì đừng hỏi!\”
Bóng người trong màn đêm di chuyển càng ngày càng nhanh, chẳng mấy chốc, trong bóng đêm vang lên tiếng vật nặng rơi xuống nước.
Thái giám đứng bên bờ, nhìn chằm chằm mặt sông đen ngòm như mực, sau khi xác định không có thứ gì nổi lên, hài lòng liếc nhìn cung nhân đang đứng cạnh bờ sông: \”Thái tử điện hạ còn có trọng thưởng, mấy người các ngươi, mau đi lĩnh thưởng đi.\”
Mấy cung nhân vui sướng tạ ơn, khoảnh khắc xoay người, trước mắt bỗng lóe lên ánh kiếm lạnh thấu xương.
Máu văng khắp nơi, bên bờ lại vang lên tiếng nước nặng nề.
Kim Ngô Vệ thu kiếm lại, lần nữa hòa vào màn đêm đen đặc.
Ánh trăng ảm đạm xuất hiện sau tầng mây, chiếu lên mặt sông bị máu tươi nhuộm hồng, không biết đã qua bao lâu, tiếng nước rất nhỏ lại tiếp tục vang lên.
Bạch Lục kéo một nữ nhân nửa sống nửa chết lên bờ.
Cùng lúc đó, Lương Vương cũng đưa mật thư trong tay ra trước ngọn nến: \”Xem ra việc trẫm tứ hôn đã thật sự khiến phủ Trấn Quốc Hầu hoàn toàn trở mặt với Vương phủ.\”
Trường Trung quỳ gối trước sập, đấm chân cho Lương Vương, nghe vậy, động tác hơi dừng lại.
\”Sao thế, trẫm nói không đúng à?\”