Về Mục Như Quy, Hạ Triều Sinh có thể nói là vừa hiểu lại vừa không hiểu.
Dù sao thì, sau khi chết cậu cũng đã theo sau Cửu thúc hết ba mươi năm, nhìn thấu sự lạnh nhạt vô tình của Mục Như Quy, cũng biết sự dịu dàng giấu dưới vẻ lạnh lùng kia.
Nhưng cậu chưa từng thấu hiểu Mục Như Quy lúc còn trẻ.
Khi cậu còn niên thiếu đã bị lời ngon tiếng ngọt của Thái tử che mờ hai mắt, nghĩ lại, kiếp trước lúc còn sống tiếp xúc với Mục Như Quy, chẳng qua chỉ là gặp thoáng qua trong cung yến.
Cậu không biết Mục Như Quy rung động lúc nào, vì sao lại rung động.
Cậu chỉ biết ba mươi năm sau khi mình chết đi, chỉ có Mục Như Quy vẫn mãi một lòng một dạ với cậu như thuở ban đầu.
Mà hiện tại Hạ Triều Sinh đối mặt với Mục Như Quy, không phải là vị đế vương hung ác tàn bạo, sát phạt quyết đoán như kiếp trước.
Cũng rất có thể, không phải là Mục Như Quy luôn một lòng vì cậu.
Không, sẽ không.
Nếu Cửu thúc không rung động, sao lại quan tâm dạ minh châu cậu đưa đến vậy?
Cửu thúc… Cửu thúc…
Dù là trong lúc ngủ mơ, Hạ Triều Sinh cũng không được yên ổn, suy nghĩ trong đầu rối thành một mớ hỗn loạn, cuối cùng mơ hồ tụ lại thành một bóng dáng vừa quen thuộc vừa xa lạ.
\”Triều Sinh.\” Vận mệnh định sẵn, dường như có người đang khẽ gọi tên cậu.
Hạ Triều Sinh liều mạng đuổi theo, nhưng người kia vẫn mãi không chịu quay đầu lại.
\”Cửu… Cửu thúc khụ khụ…\” Cậu ho đến mức xé ruột xé gan, ho đến mức tỉnh lại từ giấc mộng.
Hồng Ngũ cưỡi ngựa theo sau xe ngựa lập tức tiến lên, gõ nhẹ vào cửa sổ: \”Tiểu Hầu gia?\”
Hạ Triều Sinh ôm ngực, chậm rãi điều chỉnh hơi thở.
\”Ta không sao.\” Cậu dùng khăn che miệng, đẩy hé cửa sổ gỗ ra một khe hở nhỏ. Chỉ thấy hai bên đường đều là đồng quê yên bình, ở nơi xa là khói bếp bay lững lờ, sớm đã ra khỏi địa phận của Thượng Kinh.
\”Hồng Ngũ.\” Hạ Triều Sinh mệt mỏi dựa vào trước cửa sổ, \”Vương gia đâu?\”
\”Tiểu Hầu gia cũng chỉ mới nghỉ ngơi được một nén nhang, Vương gia vẫn chưa quay về đâu ạ.\” Hồng Ngũ lặng lẽ quan sát sắc mặt của cậu, thấy nét mặt của Hạ Triều Sinh đầy vẻ mệt mỏi, bèn dùng bàn tay sau lưng ra hiệu cho Hắc Thất đem đồ tới.
Hắc Thất xách theo hộp thức ăn chạy tới: \”Tiểu Hầu gia, đây là Vương gia chúng ta cố ý…\”
Tiếng ồn ào bỗng truyền đến từ đoàn người phía trước.
\”Tiểu Hầu gia,\” Kim Ngô Vệ đẩy Hồng Ngũ và Hắc Thất ra, quỳ gối trước xe ngựa, hai tay dâng hộp thức ăn bằng gỗ đỏ lên, \”Thái tử điện hạ lo lắng cho cơ thể của ngài, đặc biệt sai thuộc hạ mang đến một phần chim cút thủy tinh.\”
\”Các ngươi…\” Hắc Thất vừa xách hộp thức ăn tới nhất thời nóng nảy, định vươn tay túm lấy vai của Kim Ngô Vệ, kết quả tay còn chưa kịp duỗi ra, cả người đã bị Hồng Ngũ kéo mạnh về phía sau.