[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 16

Bên trong xe đã sớm chuẩn bị một chậu than đang cháy, ấm áp như mùa xuân.

Hạ Triều Sinh dựa trên tấm thảm lông cáo trắng muốt, tốn không ít sức lực, gian nan cởi chiếc áo choàng trên người ra.

Bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên một tiếng thét to không mấy rõ ràng, ngay sau đó, thùng xe khẽ chấn động theo tiếng vó ngựa hỗn loạn, thiết kỵ huyền giáp của Mục Như Quy lại bắt đầu tiến về phía trước.

Hạ Triều Sinh vội vàng nhào tới bên cạnh rèm cửa, vén màn lên, thấy Hạ Hoa và Thu Thiền đều đi theo đoàn người, âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

\”Tiểu Hầu gia.\” Hạ Hoa từng luyện võ, thả người nhảy một cái lên xe ngựa, \”Ngài có ổn không?\”

Hạ Triều Sinh bị Mục Như Quy ôm eo bế lên xe ngựa.

Chỉ có điều, cách Mục Như Quy ôm cậu không được bình thường cho lắm, người ngoài nhìn vào, Hạ Triều Sinh trông giống như bị \”ném\” lên xe ngựa hơn.

\”Ban nãy nô tỳ lo lắng vô cùng.\” Hạ Hoa ngồi quỳ bên trong xe ngựa, đơn giản nhìn lướt qua, thấy trong thùng xe được bố trí ngăn nắp, gọn gàng sạch sẽ, đầy đủ lò sưởi, mới dần yên tâm, \”Thân thể tiểu Hầu gia không tốt, cho dù Cửu Vương gia sốt ruột, muốn đuổi kịp thời gian, cũng đừng…\”

Nàng âm thầm lắc đầu, ánh mắt dừng trên lò sưởi, nét mặt thoáng thả lỏng.

Cửu Vương gia làm việc tuy có hơi lỗ mãng, nhưng từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ trong xe ngựa đều được sắp xếp chu đáo, rõ ràng là cố ý chuẩn bị kỹ lưỡng, cũng coi như là có tâm.

\”Tiểu Hầu gia, ngài có bị thương không?\” Tâm tư của Hạ Hoa thay đổi liên tục, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lặng lẽ quan sát nét mặt của Hạ Triều Sinh, xác định cậu không có vẻ gì bị kinh sợ, mới hoàn toàn yên lòng, \”Cửu Vương gia chẳng nói chẳng rằng ném ngài vào trong xe ngựa, bên ngoài không biết đã đồn đoán như thế nào rồi.\”

\”Còn có thể đồn thế nào chứ? Cùng lắm thì nói quan hệ của ta với Cửu Vương gia không tốt,\” Hạ Triều Sinh chẳng thèm để tâm mà mỉm cười, dựa vào cái đệm mềm mại, buồn chán xoay xoay lò sưởi tay trong tay, \”Chẳng lẽ lại nói phủ Hầu với Vương phủ sắp đánh nhau à?\”

Hạ Hoa cười theo cậu, sau đó nói nhỏ: \”Tiểu Hầu gia, không phải mấy ngày trước ngài nói muốn gặp Vương gia, nói là có chuyện muốn nói sao? Hôm nay là một cơ hội tốt, ngài tuyệt đối đừng bỏ lỡ.\”

\”Còn phải nói.\” Hạ Triều Sinh tức giận lắc đầu, cúi đầu khẽ ho khan vài tiếng, giữa mày nhíu lại, thình lình hỏi, \”Ta lớn lên xấu lắm sao?\”

\”Tiểu Hầu gia nói gì vậy ạ?\” Hạ Hoa hoảng hốt đến mức biến sắc, lập tức ngồi thẳng người, sau khi xác nhận Hạ Triều Sinh không có nói giỡn, tức giận nói, \”Dù cho đang bệnh, dung mạo của tiểu Hầu gia cũng không phải người thường có thể sánh được, chẳng lẽ, Cửu Vương gia ngại trên mặt ngài mang theo cảm giác bệnh tật, nên mới không muốn ở cùng ngài?\”

\”Nếu chỉ là nguyên nhân đơn giản như vậy, ta cũng đâu cần buồn bực.\” Hạ Triều Sinh u uất thở dài, \”Ngài ấy còn chẳng thèm nhìn ta một cái, bế ta lên xe ngựa rồi đi ngay… Không phải chê ta xấu, thì là gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.