Hạ Triều Sinh nhìn cha giả vờ khóc lóc, sợ mình mềm lòng bèn bưng chén trà lên, trong mắt lộ ra chút buồn bã: \”Con không thể không đi.\”
Cậu thở dài: \”Trước đây, con từng hỏi phụ thân, giữa Thái tử và Ngũ hoàng tử, phụ thân sẽ đứng về phía bên nào.\”
\”…Khi đó, phụ thân lựa chọn đứng giữa, ý nghĩa chỉ lo thân mình.\”
\”…Nhưng chỉ cần bệ hạ có lòng nghi ngờ phủ Hầu, chỉ lo thân mình sẽ thành cái cớ lừa mình dối người.\”
\”Sinh Nhi, ý con là…\”
\”Ngày hôm trước, bệ hạ âm thầm triệu kiến một vị thái y, dò hỏi bệnh tình của con.\” Hạ Triều Sinh buông chén trà trong tay xuống, nhẹ giọng nói, \”Con đoán, nhất định là biểu hiện của phụ thân trên triều đã khiến bệ hạ nghi ngờ.\”
Ánh mắt của Hạ Vinh Sơn khựng lại: \”Bệ hạ nghi ngờ con giả bệnh?\”
\”Không chỉ có thế.\” Hạ Triều Sinh mím môi, lắc đầu, \”E là không bao lâu nữa, bệ hạ sẽ có những nghi ngờ khác…\”
Chẳng hạn như, lòng trung thành của phủ Hầu.
Gió lạnh gào thét ngoài cửa sổ, trong phòng, Hạ Vinh Sơn chậm rãi buông ống tay áo ướt nước mắt xuống.
Tiếng nói khàn khàn của ông hòa vào cơn gió bắc lạnh buốt: \”Sinh Nhi, vi phụ quả thực biết việc bệ hạ tứ hôn là có mục đích khác, nhưng nếu nói chỉ một hôn sự mà có thể khiến cả phủ Hầu gặp nạn, thật sự là nghe có chút rợn cả người.\”
\”Phụ thân, lẽ nào ngài không nhìn ra sao?\” Hạ Triều Sinh nhíu mày phản bác, \”Thật ra bệ hạ căn bản không quan tâm cuối cùng ta sẽ gả cho ai, ông ta chỉ muốn thông qua chuyện tứ hôn, chèn ép phủ Hầu và Vương phủ.\”
Thiên hạ này ai không biết, tiểu Hầu gia của phủ Trấn Quốc Hầu và Thái tử tình đầu ý hợp?
Cái gọi là tứ hôn, chẳng qua là cái bẫy do Lương Vương giăng ra, phủ Hầu và Vương phủ đều là con mồi trong lòng bàn tay ông ta.
\”Sinh Nhi…\” Hạ Vinh Sơn trầm tư một lát, chậm rãi lắc đầu, \”Lương Vương sẽ không như thế đâu.\”
Thân là thần tử, tư tưởng trung quân đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy.
Dù cho Hạ Triều Sinh có bày bằng chứng ra trước mặt Hạ Vinh Sơn, trong một chốc một lát, cha cậu cũng sẽ không tin.
Hạ Triều Sinh không ngạc nhiên trước phản ứng của Hạ Vinh Sơn, cũng không mong chỉ dăm ba câu là có thể thay đổi suy nghĩ của cha cậu, cậu có tính toán của riêng mình: \”Cho dù phụ thân có tin hay không, thì ngày mai thượng triều, phải thượng tấu với bệ hạ, nói con muốn đi Li Sơn.\”
\”…Cần phải khiến bệ hạ cảm thấy rằng, lòng con vẫn luôn hướng về Thái tử, bất chấp bệnh tật, ngang ngược cố chấp mới tốt.\”
Hạ Vinh Sơn bất đắc dĩ đồng ý, tiện đà xua tay đuổi cậu đi: \”Vi phụ nghe con là được.\”
\”Cảm ơn cha.\” Hạ Triều Sinh đã đạt được mục đích, cười tủm tỉm xoay người, trước khi rời đi, chợt nghe tiếng thở dài sau lưng.
\”Sinh Nhi, rốt cuộc con muốn gả cho ai?\”
Cậu dừng bước, từ từ ngẩng đầu lên.