Mục Như Kỳ cũng nhìn thấy Mục Như Quy.
Gã siết chặt dây cương, ánh mắt mơ hồ đầy vẻ khinh thường đánh giá Cửu hoàng thúc trên danh nghĩa của mình, sau đó xuống ngựa, chắp tay hành lễ vãn bối: \”Cửu hoàng thúc.\”
Mục Như Quy ghìm ngựa, con chiến mã bên dưới khịt mũi một tiếng, còn bản thân hắn thì chẳng hề nhúc nhích.
Mục Như Kỳ cũng không để bụng: \”Chân của Cửu hoàng thúc vẫn chưa lành, vẫn nên tự quý trọng một chút.\”
\”Không cần quan tâm.\” Môi mỏng của Mục Như Quy khẽ mở, tiếng nói lạnh lẽo hơn cả gió bắc.
\”Cửu thúc nói gì vậy?\” Mục Như Kỳ khẽ mỉm cười, \”Ngài là trưởng bối, chờ sau này Triều Sinh gả vào Đông Cung rồi, ta sẽ cùng em ấy đến Vương phủ vấn an.\”
Tay nắm dây cương của Mục Như Quy bỗng siết chặt, để lộ tâm tình kích động.
Ánh mắt Mục Như Kỳ lướt qua đôi bàn tay tràn đầy vết thương kia, sau đó cúi đầu, đắc ý nhướng mày.
Gã biết Hạ Triều Sinh đương nhiên vẫn còn đang dựa vào đầu tường nhìn mình, bèn không chút do dự mà hành đại lễ lần nữa: \”Cửu hoàng thúc, ta cùng Triều Sinh là tình đầu ý hợp, em ấy nguyện vì ta mà quỳ trước điện Kim Loan đến mức không dậy nổi, ta cũng nguyện vì em ấy mà đối nghịch với phụ hoàng!\”
\”…Xin Cửu hoàng thúc nể mặt mũi của Đông Cung, đừng chấp nhất chuyện phụ hoàng ban hôn nữa!\”
\”…Cửu hoàng thúc, ngươi tác thành cho chúng ta đi!\”
Tác thành… Các ngươi?
Gió lạnh thấu xương thổi đến khiến tứ chi của Mục Như Quy tê dại, nhưng đầu óc của hắn lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Cũng phải, Triều Sinh vì gả vào Đông Cung, cam tâm tình nguyện quỳ trước điện Kim Loan, thiếu chút nữa quỳ mất cả mạng, sao có thể muốn gặp hắn chứ?
Cái gọi là thiếu một viên dạ minh châu, đại khái là muốn cho hắn thấy rõ tình ý của cậu và Thái tử, ép hắn phải buông tay…
Thôi.
Hắn đã trải qua cảm giác đau khổ vì cầu mà không được, nên sẽ không nhẫn tâm để Triều Sinh cũng phải giãy giụa trong nỗi khổ tâm ấy.
Mục Như Quy giương mắt, ánh mắt nặng nề nhìn bóng dáng thon gầy đang dựa trên tường viện.
Trong gió lạnh mơ hồ bay ra mấy đóa hoa mai.
Hắn đối diện với ánh mắt hoảng sợ của Hạ Triều Sinh, cười tự giễu.
Hạ Triều Sinh sợ cái gì vậy?
Hẳn là sợ hắn không buông tay, sợ hắn cầm thánh chỉ mạnh mẽ đến cầu hôn.
Chiến mã bỗng phát ra một tiếng hí dài, Mục Như Kỳ hoảng hốt lùi về sau.
Mục Như Kỳ từng chết trong tay Mục Như Quy, nỗi sợ đã thấm vào xương, tan vào máu, len lỏi vào lục phủ ngũ tạng, dù là tiếng kêu to của chiến mã, cũng khiến gã sợ hãi.
Mục Như Quy vẫn không để ý đến Mục Như Kỳ thất thố.
Hắn quay đầu ngựa lại, nhẫn tâm quay mặt qua chỗ khác: \”Bổn vương chưa bao giờ tiếp nhận thánh chỉ tứ hôn, đâu ra chuyện chấp nhất vừa nói?\”