[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 13

Hạ Triều Sinh cảm thấy mình không có nói gì sai.

Cậu theo Hạ Vinh Sơn về phủ Hầu, ăn trưa cùng Bùi phu nhân.

Bùi phu nhân kéo tay Hạ Triều Sinh, nhìn một lúc lâu, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện hôn sự của cậu, dùng khăn lau khóe mắt, không ngừng hỏi cậu thấy cơ thể mình thế nào.

Hạ Triều Sinh cố nén vài tiếng ho khan, thấp giọng nói: \”Khá hơn nhiều rồi ạ.\”

\”Nương không tin đâu!\” Bùi phu nhân khóc sướt mướt, sờ gương mặt cậu, \”Gầy đến thế này rồi, sao có thể ổn cho được?\”

Trấn Quốc Hầu ngồi một bên, bất mãn hừ nhẹ: \”Còn không phải lỗi của nó hả? Cơ thể đã thế rồi, còn muốn leo lên nóc nhà lật ngói…\”

\”Ông còn nói nữa!\” Bùi phu nhân bỗng đập bàn một cái, bực tức đứng dậy.

Hạ Triều Sinh và Hạ Vinh Sơn cùng lúc bị chấn động, không tự chủ mà ngoan ngoãn ngồi yên.

\”Sinh Nhi muốn làm cái gì, ông cứ để nó làm đi!\” Bùi phu nhân chống hông, tức đến mức muốn hộc máu, quở trách Hạ Vinh Sơn, \”Lời nó nói với ông lúc chơi cờ, ta cũng nghe thấy rồi… Nếu hiện tại Sinh Nhi không muốn gả vào Đông Cung, vậy tiếp xúc với Cửu Vương gia thì sao?\”

\”Ông… Ông vậy mà còn không cho nó ra phủ?\”

\”Có ai làm cha như ông không?\”

Hạ Vinh Sơn bị Bùi phu nhân giáo huấn mấy câu chỉ đành phục tùng, ủ rũ cầm lấy chiếc đũa: \”Phu nhân bớt giận. Bà xem, đồ ăn nguội cả rồi, nếu không ăn thì sẽ không ngon nữa.\”

Bùi phu nhân không dao động: \”Ăn, ăn, ăn, ông chỉ biết có ăn thôi, Sinh Nhi còn chưa động đũa, ông gấp cái gì?\”

Đáng thương cho Hạ Vinh Sơn phải vào triều sớm chỉ ăn qua loa hai cái bánh bao, hiện tại đã đói đến mức da bụng dán vào da lưng, còn phải nghe phu nhân trách mắng.

Hạ Triều Sinh đưa tay chống cằm, ngồi một bên cười trộm.

Cậu đã hóa thành cô hồn dã quỷ suốt ba mươi năm, đã sớm không còn nhớ rõ từng chi tiết ở phủ Hầu, bây giờ cảm nhận một lần nữa, đương nhiên là vô cùng hoài niệm.

Bụng Hạ Vinh Sơn đói đến mức kêu vang, nhưng không dám làm gì Bùi phu nhân, đành phải hướng ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía Hạ Triều Sinh.

Hạ Triều Sinh chớp chớp mắt, gắp một miếng điểm tâm thơm ngào ngạt bỏ vào miệng, ung dung thong thả nuốt xuống, cuối cùng mới nói: \”Nương, dùng bữa đi ạ.\”

Bùi phu nhân nghe vậy, lập tức buông tay đang nhéo lỗ tai Hạ Vinh Sơn ra, vui mừng bắt đầu cầm đũa: \”Sinh Nhi, nương sai người hầm tổ yến cho con, đợi lát nữa uống xong rồi hãy đi.\”

\”Cảm ơn nương.\” Hạ Triều Sinh gật đầu nói cảm ơn, ánh mắt đảo một vòng, nhìn sang cha cậu.

Da đầu Hạ Vinh Sơn căng thẳng, nhanh chóng gắp một miếng thịt cho vào miệng.

\”Cha.\” Hạ Triều Sinh càng cười tươi hơn, \”Con muốn ở trong sân thưởng mai.\”

\”Thưởng mai?\” Hạ Vinh Sơn thiếu chút nữa mắc nghẹn, không chút nghĩ ngợi, liếc mắt trừng một cái, \”Con thưởng cái gì… Ối!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.