Bên cạnh sập của Hạ Triều Sinh lại nhiều thêm một chậu than đang cháy hừng hực.
Trong phòng ấm áp như xuân.
Hạ Hoa và Thu Thiền đều cởi áo ngoài, một người sắc thuốc, một người đổi than trong lò sưởi tay, chỉ có Hạ Triều Sinh là bọc áo lông chồn, thỉnh thoảng ho khan một tiếng, đầu ngón tay tái nhợt lướt trên trang sách đang mở.
Cậu thất thần nhìn ra cửa sổ, chợt phát hiện ra, vào canh giờ này, cha cậu hẳn là đã vào cung, dù cho Hắc Thất mọc cánh cũng chẳng thể đuổi kịp.
Nhưng Hạ Triều Sinh vẫn cố chấp mà có chút hi vọng nhỏ nhoi.
Cậu đã có thêm một cơ hội nữa, nhất định có thể thay đổi chút gì đó.
\”Tiểu Hầu gia.\” Ngoài phòng ngủ truyền tới tiếng đập cửa, \”Có người bên Vương phủ tới.\”
Thu Thiền mở cửa, dùng cơ thể chắn ngang cửa, không cho gió lạnh thổi vào người Hạ Triều Sinh: \”Hầu gia không ở đây, sao còn dẫn người tới chỗ tiểu Hầu gia?\”
\”…Chính là tới tìm tiểu Hầu gia!\” Gã sai vặt gõ cửa hạ giọng, dùng ánh mắt ra hiệu cho Thu Thiền nhìn vào trong viện.
Hồng Ngũ đang đứng đưa lưng về phía bọn họ, thưởng thức một gốc cây mai lặng lẽ nở rộ trong gió lạnh.
\”Để y vào đi.\” Trong lúc Thu Thiền đang do dự, Hạ Triều Sinh đã buông quyển sách trong tay xuống, bảo Hạ Hoa đi châm trà, \”Người bên cạnh Vương gia, không thể để người ta chờ.\”
Hạ Hoa nghe lời lui ra, Thu Thiền cũng để người vào.
Trên người Hồng Ngũ mang theo khí lạnh đầu mùa đông.
Y không giống như Hắc Thất, sau khi cởi huyền giáp ra, khoác lên mình một bộ áo xanh, trông như một thư sinh, sau khi vào nhà thì quỳ gối sau tấm bình phong, hành lễ với Hạ Triều Sinh.
Hạ Triều Sinh ôm lò sưởi tay nóng hầm hập, nghĩ thầm, cậu quả nhiên không nhớ nhầm, trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Mục Như Quy, ngoại trừ Hắc Thất, chính là Hồng Ngũ.
\”…Tiểu Hầu gia, xin cứ yên tâm.\”
Lúc cậu lấy lại tinh thần, Hồng Ngũ đã nói xong. Tuy cậu không chăm chú nghe hết, nhưng cũng đoán được đại khái —— Hắc Thất đã dốc hết sức đi cản cha cậu lại, còn Hồng Ngũ là người quay về báo tin.
Hạ Triều Sinh xoay nhẹ lò sưởi tay, áp mặt ấm hơn của nó vào lòng bàn tay.
Hi vọng trong lòng cậu dần bị những cảm xúc hỗn loạn và bất lực thay thế.
Có những lúc, dù đã nhìn thấu vận mệnh, vẫn có một số việc bị một bàn tay vô hình thúc đẩy.
Nếu hôm nay cha cậu thay cậu kháng hôn trên triều đình…
Ánh sáng u tối xuyên qua tầng mây, trượt dài trên bức tường cung nguy nga tráng lệ.
\”Hầu gia!\” Gã sai vặt bên cạnh Trấn Quốc Hầu đột nhiên quay đầu lại, \”Đó là…\”
Tiếng vó ngựa hỗn loạn đánh vỡ sự yên tĩnh trước cung thành.
Hạ Vinh Sơn nghe tiếng nhìn lại, đến khi thấy rõ người đang cưỡi ngựa điên cuồng chạy đến, giữa mày chợt nhíu chặt.