[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 10

Hạ Vinh Sơn túm cổ áo thái y, mắt hổ trừng to, miễn cưỡng nghe được một đáp án khiến mình vừa lòng, mới phát hiện Mục Như Quy vẫn còn ngồi lì bên mép giường của Hạ Triều Sinh, nhất thời có hơi bất mãn.

Việc ông không vui khi nhi tử gả vào Đông Cung là thật, nhưng dù sao cũng là người làm phụ thân, tuy ngoài miệng không chấp nhận, nhưng trong lòng vẫn giữ lại một đường lui.

Tính tình Sinh Nhi bướng bỉnh, nếu một hai phải gả cho Thái tử, thì cứ gả thôi, cùng lắm thì dốc toàn bộ phủ Hầu để đổi cho cậu một đời bình an.

Nếu người ở lại phủ Hầu mãi không chịu đi là Thái tử, Hạ Vinh Sơn tuyệt đối không ngăn cản, ấy vậy mà lại là Cửu Vương gia… Vậy ông phải suy nghĩ cho nhi tử —— Hạ Triều Sinh tỉnh lại từ cơn hôn mê, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy lại chính là Mục Như Quy, chẳng phải sẽ hộc máu tiếp à?

Sinh Nhi của ông còn bao nhiêu máu để hộc chứ?

\”Vương gia.\” Hạ Vinh Sơn trái lo phải nghĩ, cuối cùng vẫn cảm thấy không ổn, chỉ đành căng da đầu nói, \”Giờ không còn sớm nữa.\”

Mục Như Quy thấp giọng \”ừ\” một tiếng, nhưng vẫn không đứng dậy rời khỏi giường bệnh của Hạ Triều Sinh như Trấn Quốc Hầu mong muốn.

Trong phòng ngủ lặng ngắt như tờ, gió thổi qua khung cửa sổ vừa mới đóng lại phát ra tiếng ken két, chậu than đang cháy bùng lên một đóa hoa lửa le lói.

Lòng bàn tay của Hạ Vinh Sơn đổ một lớp mồ hôi mỏng, sợ Mục Như Quy sẽ nói ra lời gì đó đáng sợ, ví dụ như nói muốn cưới Hạ Triều Sinh, vậy thì thánh chỉ tứ hôn của Thánh Thượng sẽ không còn đường xoay chuyển.

Cũng may, Mục Như Quy chỉ lẳng lặng nhìn Hạ Triều Sinh, một lát sau, hắn nói: \”Hắc Thất bên cạnh bổn vương đã làm chuyện sai trái, để hắn ở cạnh tiểu Hầu gia chuộc tội đi.\”

Hạ Vinh Sơn sửng sốt, vừa định nói lời từ chối, Mục Như Quy đã ra khỏi phòng ngủ, Hắc Thất cũng cợt nhả mà chạy lại gần.

Hắc Thất chắp tay thi lễ: \”Hầu gia.\”

Hạ Vinh Sơn nhăn mặt lại, nhất thời không nói gì.

Hắc Thất cũng chẳng hề câu nệ, da mặt dày tìm cho mình một góc trong phòng, ôm kiếm dựa vào, trông như thể đây là chuyện đương nhiên.

Ánh trắng mờ ảo, sao trời lấp lánh ẩn hiện sau tầng mây đen.

Cây ngô đồng trong Đông Cung bị gió thổi rào rạt, Mục Như Kỳ cầm chén rượu, nghiêng người qua sập.

Kim Ngô Vệ quỳ bên chân gã, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên lớp giáp bạc.

\”Ngươi nói… Triều Sinh vì kháng hôn, ngã từ trên tường viện của phủ Hầu xuống?\”

\”Hồi bẩm điện hạ, đúng vậy.\”

\”Còn Mục Như Quy, rốt cuộc là sao vậy?\”

\”Cửu Vương gia dẫn người hầu bên cạnh đến phủ Hầu chịu đòn nhận tội, lúc ra khỏi phủ, đúng lúc đi qua ven tường chỗ tiểu Hầu gia nhảy xuống.\”

Mục Như Quy nhẹ nhàng thở dài một tiếng, lầm bầm nói: \”Ta cứ nghĩ sao em ấy không giống trước đây, ngã từ trên lưng ngựa xuống, hóa ra là lúc trèo tường bị Mục Như Quy bắt gặp… A!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.