Editor: Calcium
Vì biểu hiện xuất sắc của bộ phim điện ảnh 《Tội》, Ninh Phong lại nhận được rất nhiều lời mời đóng phim, vai chính có, vai phụ có, đương nhiên vẫn chủ yếu là vai phụ. Nhưng Ninh Phong đều từ chối, thậm chí đến kịch bản còn không xem, tất cả tinh thần đều đặt lên việc tham mưu kịch bản cho Dung Tuân. Bách Phỉ tuy rằng có hơi tiếc thay cho anh nhưng dù sao thì các kịch bản đều khá ổn, suất diễn không quá nặng. Nhưng Ninh Phong nói không diễn thì anh cũng không ép. Tuy rằng nếu Ninh Phong nhận thêm công việc thì phần trăm anh nhận được cũng nhiều hơn, nhưng Ninh Phong chính là ông chủ tương lai đó, dù sao thì vẫn có cơm ăn. Vừa hay đợt này Thiên Niệm có nhiều công việc, Bách Phỉ chuyên tâm quản lý Thiên Niệm cũng coi như nhàn rỗi.
Buổi ra mắt của 《Tội》 Dung Tuân không đi xem vì Ninh Phong sẽ phải tham gia ra mắt và buổi hôm đó, không có cách nào chiếu cố cậu, lại sợ nhiều người nhìn thấy rồi va chạm nên cậu định chờ sau đó ra rạp rồi sẽ đi xem sau. Bộ phim này có nhiều chỗ cần phải dùng não để suy nghĩ, có nhiều tình tiết trước đó đọc kịch bản Dung Tuân không rõ lắm thì sau khi xem phim cậu đã hơi có manh mối – mẹ của nam chính cũng do lọt vào mắt xanh của cha nam chính, sau đó ông ta dùng thủ đoạn cưới bà về. Sư phụ lúc điều tra đã điều tra được điểm này, nhưng cũng chỉ đồng tình với mẹ của nam chính mà thôi. Nhưng không ngờ mẹ của nam chính lại tới tìm sư phụ. Cha nam chính thực ra do mẹ nam chính giết chết, tuy rằng cũng để lại manh mối giống các vụ trước, nhưng chữ \”Tội\” sắp xếp vẫn có một chút khác biệt khó phát hiện hoặc nói đúng hơn là dễ bị xem nhẹ. Sư phụ biết điều này, nhưng vẫn dùng cái chết của mình để đền tội cho hành vi phạm tội của bản thân cũng như gánh vác thay mẹ nam chính. Đến cuối cùng, mẹ nam chính tặng hoa trước mộ sư phụ, một mặt tỏ ý cảm tạ ông, mặt khác cũng biểu hiện rằng ở ác thì sẽ gặp quả báo, bà muốn bắt đầu một cuộc sống mới – không phải sống cùng ác ma ghê tởm nữa.
Dung Tuân rất thích hoa trang của Ninh Phong trong 《Tội》, Ninh Phong còn cười trêu hỏi Dung Tuân có muốn mua một chiếc áo blouse trắng về, pháp y thì không may mắn lắm, nhưng bác sĩ play thì có thể chơi một chút. Dung Tuân nghe xong đỏ ửng toàn thân, đẩy anh ra trốn vào thư phòng bình tĩnh lại.
Sau khi Dung Tuân giao kịch bản cho Ân Hạo được khoảng một tháng, một buổi sáng nọ, Dung Tuân còn chưa rời giường đã có cuộc điện thoại gọi tới đánh thức.
Là thầy Ân Hạo gọi tới, Dung Tuân không dám chậm trễ, nhanh chóng trả lời: \”Alo, thầy?\”
\”Còn chưa dậy hả?\” Ân Hạo vừa nghe giọng Dung Tuân là hiểu.
\”Vâng, hôm qua em ngủ muộn.\” Hôm trước bọn họ vừa chính thức nghỉ hè, Ninh Phong không nhàn như trước nữa, đã tiếp nhận một số công việc, chuẩn bị trong đợt nghỉ hè sẽ chiếm mặt báo, cũng soát nhân khí một đợt.
\”Dậy ăn sáng đi rồi qua nhà tôi một chuyến.\” Ân Hạo nói. Anh không sắp xếp bài tập gì trong thời gian nghỉ này của Dung Tuân, cũng là muốn để cậu nghỉ ngơi mấy hôm, dù sao mới hoàn thành một cái kịch bản, nên thả lỏng đầu óc một chút.
\”Vâng.\” Dung Tuân đáp. Ân Hạo gọi qua đương nhiên cậu phải đi rồi.
\”Ừ. Không phải vội, trên đường đi cẩn thận.\” Ân Hạo nhắc nhở cậu.