Hạ Dục Cẩn nhìn Bùi Huyền Trì hết xoa xoa tai mèo, rồi lại giúp mèo nhỏ vuốt lông, mèo trắng nhỏ thực ra ngủ rất sâu, vậy mà vẫn chưa bị đánh thức.
Hạ Dục Cẩn nhìn nhiều nên có cảm giác hơi buồn ngủ, hắn nghĩ một chút rồi đầy đầu chó đang cắn quần áo của mình ra, nhỏ giọng nói: \”Chắc là mẫu thân đã tỉnh rồi, ta qua bên kia nhìn xem.\”
Bùi Huyền Trì dùng đầu ngón tay cuốn lấy đuôi mèo: \”Ừm.\”
Đại cẩu bị đẩy ra có hơi mờ mịt, lúc nó muốn đuổi theo Hạ Dục Cẩm, thì bóng người đã biến mất ở cửa. Đại cẩu thông minh biết nó không thể rời khỏi cái sân này, nên không có đuổi theo chạy ra ngoài, ngược lại chuyển sự chú ý sang mèo trắng nhỏ đang ngủ say. Bùi Huyền Trì cũng đang nhìn đại cẩu.
Sau một lúc lâu, đại cẩu rụt rụt cổ, kêu lên: \”Ô……\” Vừa chạy vào trong phòng vừa sủa.
Động vật đều có bản năng tìm chỗ lợi tránh chỗ hại. Thời điểm nó cảm giác được một người rất nguy hiểm, thì dù thế nào cũng sẽ không đến gần, chẳng sợ trong tay đối phương đang cầm đồ ăn ngon miệng mê người, nó cũng sẽ không đến gần.
Không biết đã ngồi bao lâu, mặt trời lặn, ánh chiều tà chiếu lên người mèo trắng nhỏ ánh lên một chút ấm áp.
Bùi Huyền Trì nhẹ nhàng vỗ về bộ lông mềm mại trên bụng mèo nhỏ, hắn không chút để ý nghĩ, mèo nhỏ cùng người khác không giống nhau.
—
Vốn dĩ là muốn ở phủ Tướng quân chờ lão tướng quân trở về. Lại không nghĩ tới đến thời gian dùng bữa tối, lão tướng quân vẫn chưa rời cung, chỉ truyền tin ra, nói là ở lại trong cung dùng bữa tối với hoàng đế.
Ở phủ Tướng quân chơi một ngày, trời cũng càng ngày càng tối, Bùi Huyền Trì mới đứng dậy cáo từ.
Hạ Dục Cẩn đưa Bùi Huyền Trì đi ra ngoài: \”Bên phía Vương phủ không có người hầu, hay là ngươi cứ ở phủ Tướng quân chơi một thời gian, chờ sau khi Vương phủ chuẩn bị tốt mọi thứ rồi hẵn quay về đó ở, chẳng phải sẽ tốt hơn sao.\”
Bùi Huyền Trì nói: \”Người nhiều tai mắt hỗn tạp, dễ mang tai mang tiếng.\”
Thời gian hắn tới phủ Tướng quân chơi không ngắn, nếu cứ tiếp tục ở lại chỉ sợ sẽ phát sinh ra chuyện không hay.
Hạ Dục Cẩn giữ chức nhiều năm như vậy, hoàng đế làm sao có thể chưa từng sinh lòng nghi ngờ với phủ Tướng quân? Lúc trước bọn họ hành sự cẩn thận chặt chẽ, nhưng hoàng đế cũng không chịu buông tha cho bọn họ.
Ông ta cũng không thèm để ý những việc nhỏ nhặt đó, dù sao trong lòng hoàng đế cũng rõ ràng không thể động đến phủ Tướng quân.
Thấy Bùi Huyền Trì kiên trì, Hạ Dục Cẩn cũng chỉ có thể nói: \”Phủ Tướng quân cách Vương phủ không quá xa, ngươi lại ở bên ngoài, cũng không cần để ý đến mấy cái khuôn sáo trong cung, bất cứ lúc nào ngươi muốn tới đều có thể tới.\”
Hắn sợ Bùi Huyền Trì câu nệ không qua, Hạ Dục Cẩn lại phải lôi trưởng bối trong nhà ra: \”Mẫu thân ta thân thể không tốt, không thể đi xa, cứ ở trong phủ mãi cũng chán, ngươi bớt ít thời gian qua thăm người là được.\”