Bầu trời bên ngoài còn sáng, bữa cơm trưa đón gió tẩy trần này rốc cuộc không ăn xong.
Cầu Gia Minh mai danh ẩn tích quay về Ma tộc. Nơi hắn chọn để ẩn thân có hơi kỳ lạ.
Theo lý thuyết, hắn nên tìm một chỗ ít người. Nhưng hắn lại cố tình tìm nơi phố xá sầm uất. Còn là một ngôi nhà rách nát cách chỗ Phù Cát chỉ có một con hẻm nhỏ. Có lẽ nơi này người không thể ở nổi. Nên đã nhét một ít cỏ tranh, bên ngoài nhìn qua càng cũ nát hơn.
Chỉ có căn phòng này là có thể coi như còn nguyên vẹn trên con đường này. Hẳn là nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu.
Vân Lạc Đình giơ tay gõ cửa phòng. Cậu không dám dùng sức, sợ mình không cẩn thận đẩy đổ căn nhà này.
Cửa phòng mở ra, Cầu Gia Minh đối mặt với Vân Lạc Đình. Hắn không hề kinh ngạc. Chỉ là sau khi ánh mắt rơi xuống mặt Đoạn Thư Lăng hắn có hơi dừng lại. Hắn rất nhanh che giấu một chút cảm xúc này xuống, nói: \”Mời vào.\”
Vân Lạc Đình thấy thế. Cậu theo bản năng nhìn Bùi Huyền Trì. Sau khi thấy hắn gật đầu, lúc này mới đi vào.
Cầu Gia Minh rót ba chén trà trên bàn trước. Lúc này hắn cầm tách trà để rót chén thứ tư: \”Các ngươi đến còn nhanh hơn tưởng tượng của ta.\”
Nước trà nóng hổi. Cầu Gia Minh cho rằng để nước trà như thế cho đến khi vừa miệng, lúc đó khách quý mới tới cửa.
Vân Lạc Đình nghe vậy, nói: \”Không nói những thứ khác. Ngươi và Tiên Tôn Sí Dương có thù hận gì. Tại sao lại mai danh ẩn tích trốn ở Thiên Huyền Tông. Hiện tại ngươi đuổi theo Tiên Tôn Sí Dương đến Ma giới là muốn làm gì?\”
Dừng một chút, Vân Lạc Đình rũ mắt, hỏi: \”Ngươi là người, hay là linh thú?\”
Cầu Gia Minh khẽ cười nói: \”Ta từng là người. Hiện tại, chỉ có thể coi như quái vật không phải người, không phải quỷ. Về phần linh thú…… Có lẽ vì lúc trước ta từng dốc sức cứu một linh thú hoá hình. Trong cơ thể của ta có tàn hồn của hắn. Khí tức của linh thú đã ảnh hưởng đến phán đoán của ngươi.\”
Lúc trước Cầu Gia Minh chọn đi tìm hai người này. Hắn đã đoán trước khả năng mình sẽ bị bại lộ. Nhưng hắn lại không nghĩ đến, Vân Lạc Đình đã nhìn thấu tất cả của hắn.
Chuyện tới bây giờ, Cầu Gia Minh đã không có gì để giấu giếm: \”Ngồi đi, chuyện này liên lụy rất nhiều người. Ta không thể nói hết trong chốc lát được. Không bằng các ngươi cứ ngồi xuống uống trà đã, nghe ta chậm rãi nói.\”
Đoạn Thư Lăng kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, hắn không chớp mắt trừng mắt nhìn Cầu Gia Minh.
Cầu Gia Minh đưa nước trà cho Đoạn Thư Lăng. Nhưng hắn lập tức đẩy qua một bên, tự hắn cầm ấm trà rót cho mình một chén. Nhưng hắn lại không uống, tức giận cầm nó trong tay.
Vân Lạc Đình nói: \”Bây giờ ngươi có thể nói rồi chứ?\”
Cầu Gia Minh cười: \”Tất nhiên có thể.\”
Lúc mở miệng, Cầu Gia Minh khẽ thở dài. Những chuyện hắn đã trải qua, vậy mà hắn có thể nói ra rất đơn giản. Nhưng trong lúc nhất thời hắn không biết mình nên bắt đầu nói từ chỗ nào.