Đến khi Trì Hi Văn quay người lại thì Đoàn Tri Diễn đã đứng dậy, nhưng nhìn qua thì thấy tư thế của hai người rất thân mật.
Thấy vậy, mí mắt của Trì Hi Văn giật giật không ngừng, sắc mặt khó coi: \”Cậu đang làm cái gì đấy?\”
Đoàn Tri Diễn không trả lời, chỉ đưa tay vào túi áo, móc ra một vật, đặt vào lòng bàn tay của Trì Vân Tinh.
Ánh mắt sắc bén của Trì Hi Văn đã nhìn thấy đó rõ ràng là một chiếc nhẫn giống y hệt với cái nhẫn mà Đoàn Tri Diễn đeo trên tay.
Trì Hi Văn lại hít một hơi thật sâu, rồi mới mở miệng nói: \”Đoàn Tri Diễn, nhanh lên.\”
Đoàn Tri Diễn ừ một tiếng, đi về hướng Trì Hi Văn đang đứng.
Trì Vân Tinh hơi chần chờ, cuối cùng vẫn mở miệng: \”Anh ơi, hai người đừng cãi nhau nha.\”
Trì Hi Văn dùng ánh mắt hận không thể rèn sắt thành thép nhìn Trì Vân Tinh, rõ ràng là mới hẹn hò một ngày mà! Sao đã để khuỷu tay hướng ra ngoài rồi!
Sau này còn như nào nữa?
Trước khi Trì Vân Tinh nói câu đó, Trì Hi Văn thật sự đã nghĩ đến việc nói chuyện tử tế với Đoàn Tri Diễn, nhưng giờ hắn chỉ muốn đánh Đoàn Tri Diễn một trận!
Trì Hi Văn dĩ nhiên sẽ không nói ra suy nghĩ của mình, hắn kìm cơn tức, cười mỉm với Trì Vân Tinh: \”Em yên tâm.\”
Trì Vân Tinh yên tâm sao nổi?
Cửa thư phòng đóng sầm lại, Trì Vân Tinh đeo lại chiếc nhẫn vào tay trái, sau đó không chút do dự chạy đến cửa thư phòng, chuẩn bị sẵn sàng nghe ngóng, nếu phát hiện có vấn đề gì cậu sẽ lập tức xông vào.
––––––––––––
Vừa vào thư phòng, Trì Hi Văn đã điên tiết xốc cổ áo Đoàn Tri Diễn lên, đẩy mạnh anh sang một bên, lạnh lùng hỏi: \”Bắt đầu từ khi nào?\”
Đoàn Tri Diễn chưa phản ứng kịp, lưng bị đập vào kệ sách đằng sau, anh rên lên một tiếng nhưng không đẩy Trì Hi Văn ra, anh chỉ khẽ cau mày, sau đó đáp: \”Bắt đầu hẹn hò từ ngày hôm qua, còn nếu cậu hỏi tớ thích em ấy từ khi nào thì lúc ở trên xe tớ đã trả lời rồi.\”
Nghe được câu trả lời này, Trì Hi Văn hoàn toàn bất ngờ: \”Cậu… cậu không lừa tôi à?\”
Đoàn Tri Diễn mím môi cười nhẹ: \”Lúc đấy Vân Tinh cũng ở đấy, tớ có thể sẽ lừa cậu nhưng sẽ không lừa Vân Tinh đâu.\”
Trong mắt Trì Hi Văn tràn đầy lửa giận, nhưng rõ ràng câu này đã làm hắn bình tĩnh một chút, vậy nên hắn không nắm cổ áo Đoàn Tri Diễn nữa, buông tay xuống, hắn lùi lại về sau hai bước, tựa lên bàn sách, lạnh lùng nhìn Đoàn Tri Diễn: \”Nghĩa là cậu cứ vậy lừa được em tôi rồi?\”
Đoàn Tri Diễn sửa sang lại quần áo của mình, nghe thấy vậy liền bật cười, một lần nữa khoe chiếc nhẫn trên tay mình cho Trì Hi Văn thấy: \”Chắc chắn là cậu hiểu ý của tớ.\”
\”Đệt ai mà thèm hiểu ý cậu!\” Trì Hi Văn hơi lớn tiếng, \”Con mẹ nó, tôi mà biết cậu có ý định này, tôi…\”
Đoàn Tri Diễn cắt ngang lời hắn bằng giọng thản nhiên: \”Từ trước đến nay, tớ vẫn luôn có ý này, chẳng qua là đến bản thân tớ cũng không phát hiện ra thôi.\”