Tiếng chuông vang lên một lần lại một lần, nhìn thấy tiếng chuông sắp tắt, cuối cùng Diệp Khê Niên nhấc điện thoại lên. Ngay lúc điện thoại được kết nối, cậu lập tức nhấn vào nút ghi âm.
\”Ai da, cái thằng nhóc này, sao giờ mới nghe điện thoại?\” Giọng nói phàn nàn của mẹ Diệp truyền đến: \”Sao mỗi lần mẹ gọi cho mày đều như thế hả?\”
Diệp Khê Niên che giấu cảm xúc trong đáy mắt, giọng nói vẫn như thường ngày: \”Vừa rồi con bận.\”
\”Bận việc gì?\” Mẹ Diệp bất mãn nói: \”Mày có cái gì mà bận?\”
Diệp Khê Niên không trả lời bà ta, chỉ trầm giọng hỏi: \”Mẹ gọi cho con có chuyện gì không?\”
Một lúc lâu sau, cậu mới nghe thấy giọng nói của mẹ Diệp: \”Thật ra… Cũng không có gì, chỉ là hôm nay ba mày nhận được điện thoại lừa đảo, mẹ gọi tới muốn hỏi mày có nhận được cuộc gọi như vậy hay không.\”
Ánh mắt Diệp Khê Niên tối sầm lại, bình tĩnh nói: \”Điện thoại lừa đảo? Tên lừa đảo nói gì?\”
Mẹ Diệp ho nhẹ một tiếng: \”Thực ra cũng không có gì, chỉ là mấy tên đó tự xưng là người của cục công an rồi nói một đống chuyện tào lao, mày chú ý một chút đừng để bị lừa.\”
Diệp Khê Niên lập tức nhận ra có lẽ Cục Công an Hải Thành đã gọi cho ba Diệp. Vậy thì nguyên nhân mẹ Diệp gọi điện cho Diệp Khê Niên cũng đã rõ rồi——
Bà ta điện tới để thăm dò Diệp Khê Niên.
Chuyện bọn họ bán Diệp Khê Niên cho Hạ Hoài Minh, giúp bọn họ có thể dễ dàng kiếm được một triệu. Bây giờ Diệp Khê Niên đã ra mắt, trở thành một minh tinh, sau này còn kiếm được nhiều tiền hơn, hai người này sao có thể bằng lòng bỏ qua cái cây rụng tiền này được?
Nghĩ tới đây, trong mắt Diệp Khê Niên hiện lên một chút lạnh lẽo: \”Con không nhận được điện thoại lừa đảo nào hết. Còn có chuyện gì nữa không? Không thì con có việc cúp máy trước đây.\”
Bà ta nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại bất mãn nói: \”Mày có việc gì mà bận? Nói chuyện với mẹ còn không có thời gian để nói?\”
Diệp Khê Niên bực bội, cau mày: \”Con cúp máy trước.\”
\”Khoan, chờ chút!\” Mẹ Diệp nhất thời nóng nảy, bà còn chưa nói xong, sao lại cúp điện thoại rồi: \”Mẹ còn có chuyện muốn nói với mày!\”
Diệp Khê Niên khẽ đáp lại, tỏ vẻ mình vẫn đang nghe.
Lần này mẹ Diệp sợ Diệp Khê Niên cúp điện thoại, vội vàng nói: \”Là như này, không phải hôm trước mày nói gửi tiền cho mẹ sao? Sao đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa có?\”
Dừng một chút, mẹ Diệp lại nói tiếp: \”Chao ôi, mày không biết đâu, tài chính của ba mẹ có chút eo hẹp. Hè này em trai mày đăng ký lớp Olympic Toán, còn đi tham gia trại hè, tốn rất nhiều tiền. Gần đây ba mày vì để kiếm thêm chút tiền mà còn phải tăng ca…\”
Giọng của Diệp Khê Niên vẫn không thay đổi: \”Tăng ca rất tốt, tăng ca có thể kiếm nhiều tiền hơn.\”
Câu nói lạnh nhạt của cậu lập tức khiến giọng nói của bà ta bỗng chốc im bặt.