[Đm/Edit] Rượu Anh Đào – Du Khách Ngư Mỗ Nhân – Chương 29: Lần đầu thể hiện tài năng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit] Rượu Anh Đào – Du Khách Ngư Mỗ Nhân - Chương 29: Lần đầu thể hiện tài năng

Có lẽ là Từ Dục muốn theo đuổi trạng thái chân thật nhất của diễn viên, cho nên trước khi thử vai không có sự chuẩn bị gì.

Trên đường đến đó Cố Tri Niên đi tình cờ đi ngang qua Kha Văn Thanh, Omega kiêu ngạo ương ngạnh tâm trạng rất tốt, lúc đi ngang qua Cố Tri Niên còn cười nhạo một tiếng, giống như chắc chắn Cố Tri Niên là kẻ thất bại dưới tay mình.

Trong lòng Cố Tri Niên còn giấu kín nhiều chuyện, hiện tại cũng không có hứng thú tranh đấu phân cao thấp với Kha Văn Thanh – hươu chết về tay ai còn chưa biết. Cố Tri Niên đè lại chuyện đang quấy nhiễu trong lòng liên quan đến Triệu Duy Trinh, trong quá trình chờ đợi cậu nhắm mắt lại, trong đầu đều là cảnh diễn của Hạ Lan Phục.

Hai người đứng hàng trước Cố Tri Niên không bao lâu đã bước ra. Cố Tri Niên nhìn thấy trên mặt bọn họ ảm đạm u sầu, cảm giác căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng đạt tới đỉnh điểm.

Không cho phép Cố Tri Niên chần chừ lui bước, giọng nói của nhân viên phụ trách truyền đến tai Cố Tri Niên: \”Số 3 mời vào.\”

Cố Tri Niên nhéo lòng bàn tay mình, cố gắng giữ vững tâm thế nhất có thể đi vào phòng thử vai.

Cố Tri Niên vừa mới đi vào, đã cảm nhận được ba ánh mắt đang chăm chú nhìn mình – có lẽ là đạo diễn và biên kịch phụ trách đánh giá.

Cố Tri Niên không hề bị ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy mà dẫn đến luống cuống, cậu đi đến vị trí giữa phòng thử vai, hơi cúi đầu chào ba người ngồi phía dưới: \”Chào mọi người, tôi là thí sinh số A0203, Cố Tri Niên.\”

Đạo diễn Từ ngồi ở chính giữa khi nghe đến tên Cố Tri Niên không hề thay đổi sắc mặt, ông thậm chí không giao tiếp với Cố Tri Niên, mà giao nhiệm vụ cho một người bên cạnh tuổi tác xấp xỉ với Từ Dục.

Người nọ hiểu ý nhìn Cố Tri Niên: \”Sau cậu còn có rất nhiều người đang chờ thử vai, cho nên tôi nói ngắn gọn.\”

\”Cậu có năm phút để trình bày cốt truyện liên quan đến Hạ Lan Phục, nhưng nếu màn trình diễn của cậu không đáng xem không khả thi, thì chúng tôi sẽ để cậu đi trước. Cậu đã sẵn sàng chưa?\”

Cố Tri Niên không trả lời. Cậu cúi đầu, để không ai có thấy được vẻ mặt của cậu, cũng khiến cho người ta không cách nào phán đoán được là cậu có nghe thấy lời của người này nói hay không.

Người đàn ông thấy Cố Tri Niên không có phản ứng, có chút không vui nhíu mày: \”Cố Tri Niên, cậu có nghe thấy tôi nói không? Cố Tri Niên?\”

Cố Tri Niên vẫn không nói gì. Người đàn ông bị phớt lờ nhíu chặt mày, đang chuẩn bị nổi giận đuổi người, Từ Dục ở bên cạnh lại ngồi thẳng người, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Cố Tri Niên cúi đầu.

\”Đạo diễn Từ!\”

Từ Dục đột nhiên mở miệng, cắt ngang lời người đàn ông: \”Hạ Lan Phục.\”

Cố Tri Niên lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đã hoàn toàn thoát khỏi cảm giác khiêm tốn vừa rồi khi tiến vào chào hỏi, thay vào đó là khí thế cùng lãnh ý không thể bỏ qua: \”Danh húy của bổn tọa, là thứ có thể tùy tiện gọi sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.