BẠN ĐANG ĐỌC
***PHẦN 1***
• Nguồn: Wikidich, cảm ơn bạn Mochi đã nhúng link.
• Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh Hoả
• Tình trạng: Hoàn thành.
• Số chương: 404c 3pn
• Edit: Lần đầu tiên edit truyện, có rất nhiều chỗ lậm QT, sạn khắp nơi, mọi người thông cảm. Đang tron…
#1×1
#chủthụ
#linhdị
#sảngvăn
#truyềnthuyếtđôthị
#tròchơi
#vôhạnlưu
Dù có Triệu Hòa Hạo xoa dịu hai bên, nhưng chuyện thịt kho tàu vẫn khiến mọi người ầm ĩ đến mức khó chịu, nhưng đều là người trưởng thành, vẫn có thể giữ vẻ mặt hoà bình bên ngoài với nhau.
Nhưng trong lòng Lý Đại Tráng và mấy người chơi khác vẫn rất bất mãn đối với Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa biết đáp án chính xác là gì, lại không chịu nói cho bọn họ, tuy trong lòng bọn họ cũng hiểu, dù Trương Tiểu Hoa thật sự nói đáp án, bọn họ cũng chưa chắc tin tưởng lời của Trương Tiểu Hoa.
Bởi vì, không ai có thể chứng minh Trương Tiểu Hoa nói thật hay giả.
Lý Đại Tráng vẫn cho Triệu Hòa Hạo mặt mũi, không làm khó dễ Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa cũng nhân cơ hội này rời đi.
Bầu không khí trở nên im lặng.
Ăn cơm xong, Triệu Hòa Hạo nhìn Điền Hân Đồng nói: \”Chúng ta đi thôi.\”
Điền Hân Đồng gật đầu.
Chu Trạch Phong vẫn luôn ít nói cũng vội đứng lên, gọi Triệu Hòa Hạo: \”Tôi có thể đi cùng hai người không?\”
Hắn không muốn ở cùng Lý Đại Tráng.
So với Lý Đại Tráng lúc nào cũng đe doạ người khác, hắn muốn đi theo người chơi cũ là Triệu Hoà Hạo hơn.
Triệu Hòa Hạo quay đầu, vẻ từ chối lộ ra ngoài mặt, nhưng sau đó không biết nghĩ tới điều gì, lại gật đầu: \”Được, đi thôi.\”
Chu Trạch Phong kín đáo thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đuổi theo Triệu Hòa Hạo, sợ chậm một giây Triệu Hòa Hạo sẽ đổi ý.
Trong lòng Lý Đại Tráng rung lên một cái, hỏi Triệu Hòa Hạo: \”Các người muốn đi đâu, không về lớp sao?\”
Triệu Hòa Hạo giải thích: \”Tạm thời không về, tôi đi tìm manh mối.\”
Lý Đại Tráng cũng nhanh chóng đứng lên, nở nụ cười lấy lòng: \”Vậy tôi cũng đi cùng mấy người nhé? Nếu xảy ra chuyện tôi có thể giúp một tay.\”
Triệu Hòa Hạo lắc đầu: \”Nếu anh cũng muốn giúp, vậy chúng ta chia làm hai tổ cùng nhau tìm, tiến độ sẽ nhanh hơn một chút.\”
Lý Đại Tráng a một tiếng.
Chẳng lẽ chuyện vừa rồi khiến Triệu Hòa Hạo khó chịu?
Lý Đại Tráng vội vàng giải thích: \”Tôi không cố ý gây chuyện với Trương Tiểu Hoa, anh đừng giận tôi.\”
Ở hiện thực, hắn quen thói ỷ mạnh hiếp yếu, cho rằng nắm đấm cứng hơn thì chính là đại ca.
Nhưng trong trò chơi này, có một cái nắm đấm cứng hơn hắn, một cái khác chỉ dựa vào ánh mắt đã dọa hắn mềm chân, hơn nữa còn có Triệu Hòa Hạo thông minh hơn hắn, đều là nhân tài, mạnh hơn hắn gấp mấy lần.
Lúc này Lý Đại Tráng mới cảm thấy hối hận.
Triệu Hòa Hạo nghe vậy thì mỉm cười, bình tĩnh nói: \”Hiện tại quan trọng nhất là sống sót, tôi sẽ không vì chuyện nhỏ này mà tức giận, tôi chỉ hy vọng mọi người có thể cố gắng tìm manh mối, nhanh chóng thoát khỏi trò chơi. \”