(Đm-Edit-Phần 1) Báo Động Phía Trước Năng Lượng Cao!!! – Chương 174: Vết bẩn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm-Edit-Phần 1) Báo Động Phía Trước Năng Lượng Cao!!! - Chương 174: Vết bẩn

BẠN ĐANG ĐỌC

***PHẦN 1***
• Nguồn: Wikidich, cảm ơn bạn Mochi đã nhúng link.
• Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh Hoả
• Tình trạng: Hoàn thành.
• Số chương: 404c 3pn
• Edit: Lần đầu tiên edit truyện, có rất nhiều chỗ lậm QT, sạn khắp nơi, mọi người thông cảm. Đang tron…

#1×1
#chủthụ
#linhdị
#sảngvăn
#truyềnthuyếtđôthị
#tròchơi
#vôhạnlưu

Triệu Thần Húc thấy vẻ mặt Mã Văn Siêu không đúng, liền hỏi: \”Sao, sao vậy?\”

Mã Văn Siêu trợn to mắt nhìn Triệu Thần Húc: \”Cậu thật sự nhìn thấy tôi ngồi ở chỗ kia sao?\”

Triệu Thần Húc gật đầu rất chắc chắn, \”Chuyện này tôi lừa anh làm gì?\”

Nói xong lại nghi ngờ nhìn Mã Văn Siêu, \”Hai ngày nay anh bị làm sao vậy, cứ luôn xuất quỷ nhập thần, tôi cũng không biết anh ra ngoài khi nào.\”

Mã Văn Siêu nghe vậy, tim đập như trống dồn, gằn từng câu từng chữ nói với Triệu Thần Húc: \”Tôi muốn nói với cậu một chuyện, có lẽ chuyện này hơi khó tin, nhưng tôi thật sự không lừa cậu.\”

Triệu Thần Húc biết Mã Văn Siêu tuy rằng luôn thích thổi phồng, nhưng đối với chuyện quan trọng thì trước nay chưa từng nói dối, nhân phẩm cũng xem như đảm bảo.

Triệu Thần Húc gật đầu, \”Được, tôi tin anh, anh nói đi, rốt cuộc là bị làm sao?\”

Hai ngày nay hắn luôn cảm thấy Mã Văn Siêu có chút quái quái, cứ như có hai nhân cách, hai gương mặt đổi tới đổi lui, cũng không biết đang làm cái gì.

Mã Văn Siêu nuốt nước miếng, chậm rãi tới gần Triệu Thần Húc, cố tình hạ giọng như sợ bị ai nghe lén, \”Hôm nay tôi vẫn luôn ở công ty, chưa từng trở về!\”

Triệu Thần Húc đột nhiên cả kinh, \”Vậy sao hôm nay tôi lại nhìn thấy anh?\”

Mã Văn Siêu hoảng sợ siết chặt tay áo hắn: \”Người mà cậu nhìn thấy, căn bản không phải tôi!!!\”

Triệu Thần Húc a một tiếng, bị lời nói của Mã Văn Siêu dọa sợ tới mức nổi da gà da vịt, vội vàng nói: \”Anh đừng làm tôi sợ.\”

Mã Văn Siêu sốt ruột giải thích: \”Không phải, tôi thật sự không lừa cậu, nếu không tin, tôi chứng minh cho cậu xem.\”

Mã Văn Siêu móc di động ra, đưa lịch sử trò chuyện giữa mình và đồng nghiệp lúc ban ngày cho hắn xem, bấy nhiêu cũng đủ chứng minh hôm nay Mã Văn Siêu vẫn luôn ở công ty làm việc, chưa từng trở về.

Triệu Thần Húc nghe mà tê cả da đầu.

Nếu Mã Văn Siêu nói thật, vậy — \”Mã Văn Siêu\” mà hắn thấy trong phòng là ai?!!!

Mã Văn Siêu nhịn không được nuốt nước miếng, tiếp tục nói với Triệu Thần Húc: \”Người hôm nay cậu thấy, thật sự là tôi sao?\”

Triệu Thần Húc sợ hãi gật đầu, \”Phải, hắn mặc quần áo giống anh, ngay cả mặt mũi cũng giống như đúc.\”

Sau đó cứ ngồi một chỗ nhìn chằm chằm đế giường.

Thấy thế nào cũng không bình thường.

\”Chuyện này rốt cuộc là thế nào?\” Triệu Thần Húc vội vàng hỏi.

Mã Văn Siêu nói: \”Đợi chút tôi nói cho cậu, chúng ta vẫn nên xác nhận trước, cái người kia rốt cuộc còn ở trong phòng không đã.\”

Nói xong lời này.

Hai người chậm rãi nhìn cánh cửa đang đóng chặt……

Ánh đèn trong phòng khách sáng rực, nhưng hai người vẫn nhịn không được rùng mình một cái, không biết có phải ảo giác hay không, bọn họ luôn cảm thấy cánh cửa kia tràn ngập cảm giác âm trầm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.