BẠN ĐANG ĐỌC
***PHẦN 1***
• Nguồn: Wikidich, cảm ơn bạn Mochi đã nhúng link.
• Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh Hoả
• Tình trạng: Hoàn thành.
• Số chương: 404c 3pn
• Edit: Lần đầu tiên edit truyện, có rất nhiều chỗ lậm QT, sạn khắp nơi, mọi người thông cảm. Đang tron…
#1×1
#chủthụ
#linhdị
#sảngvăn
#truyềnthuyếtđôthị
#tròchơi
#vôhạnlưu
Vương Phương bị dọa sắp tiểu ra quần, hét lên một tiếng rồi vọt ra sau lưng Triệu Đức Tài trốn, \”Ông già, cứu tôi với!\”
Triệu Đức Tài cũng bị dọa đến mềm chân, nhìn Hạ Nhạc Thiên như quái vật: \”Cái, cái kia……\”
Người chơi khác chậm rãi lấy lại tinh thần, trong lòng vô cùng chấn động, hơn nữa ý thức được cái người tên Vương Tiểu Minh này tuyệt đối không phải người chơi bình thường.
Hứa Xuyên im thin thít như ve sầu mùa đông, lập tức nuốt nước miếng, đột nhiên may mắn mình không đắc tội Vương Tiểu Minh giống Vương Phương, thật không ngờ người thanh niên nhìn bề ngoài ôn hoà vô hại này, lại là một đại lão giấu mặt.
Vương Phương cùng Triệu Đức Tài rốt cuộc không dám nói chuyện nữa, điều này làm cho mọi người nhẹ nhàng thở ra, mà nam du khách lại quỷ dị nhìn Hạ Nhạc Thiên, rất nhanh lại quay đầu nói với người chơi khác: \”Vậy các người có cùng tôi xuống xe hay không, tôi là không đành lòng nhìn các người chịu chết mới tốt bụng nhắc nhở.\”
Sau khi nói xong gã lại cười lạnh: \”Nếu các người muốn chết, tôi cũng mặc kệ các người, đến lúc đó cả một xe quỷ này sớm hay muộn cũng giết các người.\”
Nam du khách thay đổi thái độ lúc trước, lạnh mặt đứng dậy trở lại chỗ ngồi cũ.
Hứa Xuyên vốn còn do dự lập tức sốt ruột hô: \”Chờ một chút.\”
Nam du khách không kiên nhẫn quay đầu nhìn Hứa Xuyên, nói: \”Còn có chuyện gì?\”
Ban đầu Hứa Xuyên còn có chút cẩn thận, đối với vị khách kỳ lạ không mời mà đến này sinh lòng cảnh giác, nhưng lời nói của gã lại làm Hứa Xuyên chần chờ.
Nếu du khách này thật sự muốn hại người chơi, căn bản sẽ không mất kiên nhẫn xoay người rời đi như lúc nãy.
Hứa Xuyên vội vàng kéo gã ngồi xuống, du khách không tình nguyện ngồi xuống, thở một hơi mới nói: \”Nói đi, còn có chuyện gì.\”
Hứa Xuyên cười cười: \”Chờ sau khi chúng ta xuống xe sẽ xin lỗi anh sau, nhưng tôi muốn biết anh định bao giờ xuống xe vậy?\”
Vương Phương lập tức dựng lỗ tai cẩn thận nghe.
Trần Khả Mạn cúi đầu, các người chơi lâu năm khác bày ra biểu tình phức tạp, nhưng cũng không nói thêm gì, trong mắt bọn họ, Hứa Xuyên đây là đang dần dần bước vào bẫy rập tử vong.
Nhưng mới nãy Hạ Nhạc Thiên cũng đã nhắc nhở qua rồi, đáng tiếc Hứa Xuyên cùng Vương Phương không nghe ra được, hoặc là bọn họ nghe hiểu, chẳng qua không muốn tin lời Hạ Nhạc Thiên nói.
Nam du khách vẫn ra vẻ không tình nguyện: \”Hai phút nữa xe sẽ dừng một lần, khi đó tôi lập tức xuống xe, lúc ấy các người cũng theo tôi xuống đi.\”
Hứa Xuyên vội vàng gật đầu, sau đó lại quay sang người chơi khác nói: \”Các người thật sự không xuống xe sao? Dù sao cũng chỉ còn mấy phút nữa là đến trạm cuối rồi, sao không trực tiếp xuống xe sau đó đi bộ tới tram cuối luôn?\”
Người chơi lâu năm im lặng lắc lắc đầu, không muốn xuống xe.
Hứa Xuyên cả giận nói: \”Vậy các người cứ ở chỗ này chờ chết đi, đúng là làm ơn mắc oán.\”