\”Thực ra William là người hướng dẫn của tôi.\”
Quý Đình Tự cảm thấy xúc động khi nói ra câu này.
\”Đó là năm đầu tiên tôi đi làm, anh ta là chủ nhiệm phòng báo chí, còn tôi chỉ là một phóng viên mới. Khi xảy ra bạo loạn ở thành phố Agashe, phòng báo chí nhận nhiệm vụ phải vào vùng chiến sự để săn tin.\”
Lúc đó, con đường từ Newell đến thành phố Agashe còn chưa được xây dựng, để đến thành phố nhanh nhất, chúng tôi phải vượt qua núi Vân Đoạn. Trong lúc vượt núi không may gặp phải lở tuyết, người của phòng báo chí không sao, nhưng cư dân ở chân núi thì bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày.
Quý Đình Tự ngay lập tức thông báo đội cứu hộ đến và để Hầu Tử ở lại để cứu người, còn mình cùng William tiếp tục lên đường, để giành lấy thông tin đầu tiên.
Nhưng khi Quý Đình Tự đến tìm William, đối phương lại không có ý định xuất phát.
\”Anh ta không đi nữa, buông máy quay ra rồi bắt đầu đào tuyết. Tôi thấy lạ, nói với anh ta: Chúng ta phải nhanh lên, nếu không tin tức sẽ bị người khác giành mất! Nhưng anh biết anh ta đã nói gì không?\” Quý Đình Tự hỏi Hạ Chước.
\”Cái gì?\”
\”Anh ta hỏi tôi, nếu đã có người đi rồi thì chúng ta còn đi làm gì? Trách nhiệm của tôi cuối cùng là công bố chiến tranh hay là giành tin tức?\”
Quý Đình Tự lúc đó cảm thấy sững sờ.
William đã dạy cậu: \”Chạy đua ở tuyến đầu của tin tức đúng là trách nhiệm của phóng viên chiến trường, nhưng giá trị của mạng sống luôn lớn hơn một chữ ký nhỏ trên tờ báo. Hiện tại, điều chúng ta nên làm nhất là cứu thêm vài người trước khi đội cứu hộ đến.\”
\”Đó là bài học đầu tiên anh ta dạy tôi.\” Quý Đình Tự nói: \”Tôi coi anh ta là thầy của mình, học được nhiều điều từ anh ta, sự chuyên nghiệp và lòng từ bi của anh ta đều khiến người ta kính phục, chỉ tiếc là…\”
\”Chỉ tiếc là anh ta là một con tắc kè hoa xảo quyệt, giỏi nhất là ngụy trang.\” Hạ Chước tiếp lời những gì còn chưa nói hết.
Quý Đình Tự không thấy ngạc nhiên: \”Có vẻ như sáng nay anh đã thu được khá nhiều thông tin.\”
\”Em phát hiện ra anh ta có vấn đề khi nào?\”
\”Đầu năm. Tôi phát hiện ra anh ta đứng đầu trong việc buôn bán \’cừu hai chân\’.\”
\”Cừu hai chân là gì?\”
Quý Đình Tự dừng lại một chút, mím môi, rồi tiếp tục với giọng nói khô khan và khàn khàn: \”Một số nạn nhân mà anh ta cứu, bản thể là \’lợn, bò, cừu\’, bị tiêm thuốc biến hình để biến họ trở lại hình dạng động vật, rồi bán cho các thợ săn chiến địa lang thang khắp nơi trên thế giới.\”
\”Bán cho bọn họ để làm gì?\”
\”Để ăn.\”
Hạ Chước: \”……\”
Anh đã dự đoán vô số kết quả kinh khủng, nhưng không có câu trả lời nào khiến người ta rùng mình hơn thế này.
\”Làm vậy có ý nghĩa gì? Dẫm đạp lên đồng loại để có thể mang lại khoái cảm cực lớn hay sao?\” Hạ Chước lại nhớ đến những hành vi tàn bạo mà bốn người đã gây ra cho Quý Đình Tự trong kiếp trước, khuôn mặt lạnh lùng của anh tựa như thác nước đóng băng.