[Đm/Edit] Nguyên Tội Dụ Người Vào Địa Ngục – Chương 83: Cứng Quá, Ngủ Không Thoải Mái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit] Nguyên Tội Dụ Người Vào Địa Ngục - Chương 83: Cứng Quá, Ngủ Không Thoải Mái

Thế Giới Thứ Ba: Lương Sanh Là Đại Mỹ Nhân (16)

☆ Chương 83: Cứng Quá, Ngủ Không Thoải Mái.

\”Ninh Thải Thần, cậu hãy nghĩ kỹ, cậu là người, nàng là quỷ, người quỷ không thể yêu nhau, nàng sẽ dần hấp thu dương khí của cậu, khiến cậu suy yếu mà chết, cậu còn muốn che chở nàng sao?\” Yến Xích Hà tay cầm kiếm trừ tà, mặt mày lạnh lùng nghiêm nghị, đối với chàng thư sinh che chở cho ma nữ, chỉ tiếc mài sắt không thành thép.

Ninh Thải Thần không chút sợ hãi giang hai tay ra bảo vệ Nhiếp Tiểu Thiến ở phía sau mình, khuôn mặt từ trước đến nay luôn văn nhã trở nên cứng rắn, hắn nhìn thẳng về phía Yến Xích Hà, chém đinh chặt sắt nói: \”Yến Xích Hà, ta yêu nàng, dù nàng là quỷ, ta cũng yêu nàng, hơn nữa, nàng chưa bao giờ hại ta, tại sao ngươi không thể tha cho nàng?\”

Yến Xích Hà hừ lạnh: \”Nàng không hại ngươi, lẽ nào chưa từng hại người khác? Người quỷ không đội trời chung, ngươi là đang tự tìm đường chết.\”

\”Tiểu Thiến là bị Hắc Sơn Lão Yêu khống chế, vạn bất đắc dĩ, ngươi cũng không phải không biết? Yến Xích Hà, xem ở việc chúng ta là tri kỷ, tha cho nàng đi!\”

\”U mê không tỉnh!\” Gió lạnh thổi tới, quần áo Yến Xích Hà rì rào vang lên, lửa giận tăng lên, chuyển động cổ tay, bỗng nhiên phát lực, chém gãy đại thụ ở bên cạnh, lãnh đạm nói: \”Ninh Thải Thần, đây là lần cuối cùng, lần sau, ta sẽ không khách khí!\”

Ninh Thải Thần nhìn Yến Xích Hà: \”Cảm ơn!\” Rồi kéo Nhiếp Tiểu Thiến chạy vào trong màn đêm.

Yến Xích Hà quay người, nhìn hai người biến mất không còn tăm hơi, mím môi không nói, đáy mắt là vẻ lo lắng cùng bất đắc dĩ.

\”Cắt! Cảnh này qua!\” Vương Ngả vỗ vỗ tay: \”Hôm nay tới đây thôi, ngày mai tiếp tục, mọi người về nghỉ ngơi đi!\”

Cố Lương Sanh tẩy trang xong, vẻ mặt mệt mỏi mà lên xe, bởi vì mấy ngày gần đây trạng thái của các diễn viên đều tốt, đạo diễn Vương Ngả mỗi ngày đều lâm thời thêm cảnh diễn, dẫn đến công tác trong mấy ngày này đều cực kỳ nặng, may mà trạng thái lúc đóng phim tốt, thế nhưng vừa diễn xong, hắn liền mệt rã rời.

Trong xe, Cố Lương Sanh trực tiếp dựa vào đệm ghế sau, thỉnh thoảng có ánh đèn đường vụt qua, chiếu vào trên mặt của hắn, ánh sáng cùng bóng tối luân phiên, chiếu lên gương mặt tuấn tú đang có chút uể oải mà nhíu mày, Lý Lỗi liên tục nhìn về phía gương chiếu hậu, y cố gắng lái xe ổn định, để không quấy rầy đến giấc ngủ của hắn.

Sau khi đến khách sạn, Cố Lương Sanh còn ngủ say, Lý Lỗi ngừng xe, vốn muốn làm Tiểu Lâm đừng lên tiếng, để hắn ngủ tiếp, thế nhưng động tác của Tiểu Lâm nhanh hơn, nhẹ giọng kêu: \”Lương thiếu, đến rồi, về phòng rồi ngủ tiếp! Ngủ trên xe  không thoải mái.\”

\”Ừm ——\” Lông mi Cố Lương Sanh khẽ run, lưu luyến không thôi mà mở mắt ra, hắn mệt rã rời mà ngáp một cái, giọt nước mắt tràn đầy lông mi, ướt át một mảnh. Hắn cử động thân thể, mở cửa xuống xe, nhìn về phía Tiểu Lâm cũng đang uể oải cùng Lý Lỗi với trạng thái tinh thần bình thường: \”Cực khổ rồi, các anh cũng nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải tiếp tục!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.