Không khí trong phòng dịu xuống, Bạch Trà, trước đó vẫn chưa có cơ hội lên tiếng, bước lên phía trước, nhìn Quý Vân Vũ với vẻ mặt muốn nói lại thôi. Cậu định bắt chuyện hàn huyên vài câu, nhưng trước khi kịp mở lời thì đã bị tổng đạo diễn vội vã chạy đến để thông báo lịch trình cắt ngang.
Nhìn Bạch Trà bị chặn ngang khi mới nói được nửa câu, trên mặt không khống chế được lộ ra chút khó chịu, khóe môi Quý Vân Vũ khẽ nhếch lên đầy trào phúng.
Tổng đạo diễn thân thiện vẫy tay với mọi người, dẫn cả đoàn đi về một hướng nào đó.
Nhân lúc mọi người không chú ý đến mình, Đới Tình Nhược ghé sát tai Quý Vân Vũ, hạ giọng trêu chọc: \”Thấy tình địch của tôi mất mặt, cậu trông còn vui hơn tôi nữa nhỉ.\”
\”Cậu ta không xứng là tình địch của cậu đâu.\” Giọng Quý Vân Vũ mang theo vài phần kiêu ngạo.
\”Hoan nghênh mọi người đến với cổ thành Triêu Mộ! Phong cảnh ở đây rất đẹp đúng không?\” Tổng đạo diễn vừa dẫn đường vừa mỉm cười nói lời mở màn. \”Hiện tại, chúng ta đang ở quán rượu Nguyệt Mộ, quán rượu lớn nhất trong thành. Ngoài đồ ăn ngon và môi trường nghỉ ngơi tuyệt vời, nơi này còn có một nhà hát kiểu Trung Quốc vô cùng đặc biệt.\”
Đạo diễn vừa nói vừa dẫn mọi người đến địa điểm mục tiêu, đẩy cánh cửa gỗ đỏ nặng nề trước mặt ra, để lộ một rạp hát trong nhà rộng lớn. Tổng thể thiết kế hoa lệ nhưng không nặng nề, mang đậm dấu ấn thời gian.
\”Sân khấu của nhà hát này lớn đúng không?\” Đạo diễn nhìn các khách mời đang suy nghĩ về bối cảnh nhiệm vụ lần này, giọng điệu mang theo chút ẩn ý. \”Mọi người yên tâm, các vị chỉ là những du khách đến du lịch tại cổ thành. Tổ chương trình sẽ không yêu cầu các vị lên sân khấu biểu diễn tài nghệ đâu.\”
\”Bây giờ, xin mời mọi người rút thăm để xác định nhân vật của mình.\” Sau phần giới thiệu ngắn gọn, đạo diễn lấy ra một xấp phong thư có vẻ ngoài giống hệt nhau, xáo trộn thứ tự trước mặt các khách mời, sau đó để mọi người tự chọn.
Sau khi tất cả đã nhận được một phong thư, đạo diễn vừa chờ họ mở ra xem nội dung bên trong vừa bổ sung thêm: \”Để tăng thêm sự thú vị cho chương trình, mùa này chúng tôi đã có một số nâng cấp. Mọi người chỉ nhận được thông tin cơ bản về nhân vật của mình, còn câu chuyện đằng sau sẽ phải tự khám phá.\”
Đới Tình Nhược nhìn nội dung trong thư, quả nhiên như lời đạo diễn nói, thông tin bên trong cực kỳ ít ỏi. Chỉ có một tờ giấy mỏng với dòng chữ ngắn gọn: Bạn là một sinh viên sắp tốt nghiệp của học viện hí kịch, đến cổ thành để thực hiện chuyến du lịch tốt nghiệp.
\”Một câu ngắn ngủi thế này lãng phí cả một tờ giấy lớn, tổ chương trình xa xỉ thật đấy.\” Người lên tiếng trêu chọc là người dẫn chương trình Lâm Nhạc. \”Nhưng thôi, nể tình chương trình đã cho tôi một vai dễ thở, tôi quyết định không kiện mấy người vì tội phung phí tài nguyên.\”
Nói xong, Lâm Nhạc hào phóng giơ tờ giấy của mình lên cho mọi người xem. Dù sao thì nội dung ít ỏi như vậy cũng chẳng có gì đáng để giấu giếm: Bạn là ông chủ của quán rượu Nguyệt Mộ, chịu trách nhiệm tiếp đón một số du khách đến nghỉ lại.