[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. – Chương 9: Đại Đao Muốn Bỏ Trốn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. - Chương 9: Đại Đao Muốn Bỏ Trốn

\”Một đao, ta chỉ là Trúc Cơ kỳ.\”

Mục Thiên Phong sờ đầu, có chút ngượng ngùng: \”Ta vẫn chưa biết bay.\”

Ta biết ngay là chẳng có chuyện gì tốt mà!

Thẩm Tịnh bay xuống, chọc chọc vào túi trữ vật của Mục Thiên Phong.

\”Trong này có bảo bối nào giúp ngươi bay được không?\”

Mục Thiên Phong lắc đầu: \”Ta chỉ mang theo đan dược và quần áo.\”

Thẩm Tịnh chớp mắt đầy đau khổ, bất đắc dĩ chấp nhận sự thật rằng mình phải mang theo Mục Thiên Phong bay.

\”Ta sẽ đưa ngươi bay theo.\”

Mục Thiên Phong ngoan ngoãn gật đầu, vừa định nhấc chân lên thì đã bị Thẩm Tịnh cản lại.

Thẩm Tịnh nhìn chằm chằm vào đế giày của Mục Thiên Phong, trên đó phủ đầy rêu xanh cùng đủ thứ dơ bẩn khác, lập tức bác bỏ ý định giẫm chân lên hắn để bay.

\”Vậy… hay ta ngồi lên?\”

Mục Thiên Phong nhanh chóng nghĩ ra một ý tưởng hay ho.

Thẩm Tịnh thở dài, ánh mắt dừng trên vạt áo lấm lem của hắn, lạnh lùng từ chối: \”Không được.\”

\”Phải nghĩ cách khác thôi.\”

Một người một đao lập tức lao vào thảo luận sôi nổi về phương thức bay phù hợp.

Cuối cùng, phương án được chốt lại: Mục Thiên Phong sẽ ôm lấy chuôi đao, lơ lửng trên không.

Ý tưởng này do chính Mục Thiên Phong đề xuất, hắn cảm thấy làm vậy có thể thể hiện sức mạnh phi phàm của mình.

Thẩm Tịnh vốn chỉ định để hắn thay quần áo sạch sẽ là được, nhưng nghe vậy liền ngậm miệng.

Không hổ danh là nam chính, chuyện người khác không nghĩ ra mà hắn lại nghĩ ra ngay.

Thế là, Mục Thiên Phong vươn tay, nắm lấy chuôi đao của Thẩm Tịnh, để hắn kéo mình bay lên trời, đuổi theo phi thuyền sắp khuất bóng.

—–

\”Hừ, đắc tội với người của Trương gia, nhất định sẽ không có kết cục tốt.\”

\”Mục Thiên Phong, ta muốn xem xem một tên nghèo rớt mồng tơi Trúc Cơ kỳ thì làm sao có thể đuổi theo phi thuyền này.\”

Trương Cung ôm lấy gương mặt sưng vù, tràn ngập oán hận nhìn về phía trước.

Trước khi rời đi, phụ thân hắn đã hung hăng đánh hắn một trận, còn cảnh cáo nếu hắn lại phá hỏng kế hoạch của gia tộc, nhất định sẽ bị trục xuất khỏi Trương gia.

Thật nực cười, phụ thân hắn vậy mà lại muốn đuổi hắn ra khỏi gia tộc.

Đôi mắt Trương Cung đỏ hoe, hắn ương bướng ngẩng đầu lên, không để nước mắt rơi khỏi hốc mắt cạn khô.

\”Chết tiệt!\”

Hắn còn chưa kịp đau lòng, thì đã kinh hãi trợn to mắt nhìn về phía sau.

Một chấm đen nhỏ bám theo sau phi thuyền, chỉ trong ba nhịp thở đã biến thành một bóng đen rõ ràng, rồi dần lộ ra một gương mặt người đầy sát khí.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.