Thẩm Tịnh chấn động toàn thân, kinh ngạc nhìn Mã Vũ.
Mã Vũ không giải thích nhiều, chỉ thúc giục Thẩm Tịnh rời đi: \”Vi sư phải đến chỗ một người bạn cũ, con cứ đi theo tên nhóc thối kia mà học trước.\”
\”Hắn tuy học nghệ không tinh, nhưng nền tảng lại vững chắc. Giờ con chưa chính thức bái nhập môn hạ của ta, cứ để hắn trông coi con một chút.\”
Tấm lòng quan tâm của Mã Vũ khiến Thẩm Tịnh hơi cảm động, hắn gật đầu thật mạnh: \”Cảm ơn sư phụ!\”
Mã Vũ cười ha hả, xoa đầu Thẩm Tịnh: \”Vẫn còn là một đứa trẻ con thôi.\”
\”Đi đi, bồi dưỡng tình cảm với Mục Thiên Phong cho tốt vào.\”
Thẩm Tịnh suy nghĩ xem có nên thẳng thắn với Mục Thiên Phong không, do dự một chút rồi quay về động phủ.
Hắn lại biến về hình dạng đại đao.
Vừa mới hóa đao, Mục Thiên Phong liền trở về.
Nhìn thấy đao trong nháy mắt, Mục Thiên Phong chạy đến, ôm lấy đại đao, mang hắn vào sơn động.
\”Đại đao, trên người ngươi có mùi gì lạ vậy?\”
Mục Thiên Phong hiếm khi nhạy bén, ghé sát Thẩm Tịnh ngửi thử.
Là mùi kim loại quen thuộc, nhưng khác với hương thơm vốn có trên thân đao.
Thẩm Tịnh không được tự nhiên, bay ra khỏi vòng tay Mục Thiên Phong. Đối diện với ánh mắt \”ngây thơ\” của hắn, Thẩm Tịnh mở miệng: \”Hôm nay ta ra ngoài rồi.\”
\”Là đi tìm Mã Bách Xuyên sao?\”
Mục Thiên Phong luôn nhạy cảm ở những điểm không nên nhạy cảm nhất.
Thẩm Tịnh mím môi, khẽ ừ một tiếng, cố tỏ ra bình thản mà nói: \”Có vẻ ta đã có một vị sư phụ.\”
\”Sư phụ? Là Mã Bách Xuyên à?\”
Trong đầu hiện lên khuôn mặt của Mã Bách Xuyên, Thẩm Tịnh lập tức lắc đầu: \”Không phải.\”
Mục Thiên Phong hình như đã cười, hắn gật đầu, chân thành khen ngợi: \”Đại đao, ngươi thật lợi hại.\”
Thẩm Tịnh đang định giải thích thì miệng chợt khép lại, kinh ngạc nhìn Mục Thiên Phong: \”Ngươi không hỏi sư phụ ta là ai sao?\”
Mục Thiên Phong lắc đầu, đôi mắt thâm trầm đầy kiên định: \”Ngươi rất giỏi, ta tin tưởng ngươi.\”
Lời nói khô khốc, nhưng lọt vào tai Thẩm Tịnh lại cảm thấy dễ nghe vô cùng.
\”Ừm, cũng đúng, ta đúng là rất thông minh.\”
Chuôi đao dường như sắp vểnh lên.
\”Ừ.\”
Mục Thiên Phong khẽ nhếch môi, ngồi bên bàn, cứ thế nhìn chằm chằm vào Thẩm Tịnh.
Thẩm Tịnh bị nhìn đến khó chịu, dịch sang bên cạnh, ánh mắt Mục Thiên Phong vẫn dõi theo.
Tuy bình thường Mục Thiên Phong đã khá \”thèm thuồng\” hắn, nhưng kiểu này thì không đúng lắm.
Chẳng lẽ là ngứa tay muốn luyện đao?