[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. – Chương 19: Sư phụ! Lấp lánh! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. - Chương 19: Sư phụ! Lấp lánh!

\”Mã Bách Xuyên chính là…\”

Ánh mắt Thẩm Tịnh lảng tránh, may mắn vì bây giờ mình là một thanh đao, có thể tùy tiện bịa chuyện: \”Mã Bách Xuyên chính là một thanh kiếm ta từng gặp trước đây.\”

\”Trên thân hắn có hoa văn rất sâu.\”

Lăng Diệu hơi nheo mắt, ánh nhìn sắc bén. Hắn để trần nửa thân trên, chậm rãi bước tới.

Thẩm Tịnh chột dạ lùi lại mấy bước.

Vừa định chạy thì đã bị Mục Thiên Phong nắm chặt chuôi đao.

\”Đại đao, chúng ta là chiến hữu, là đồng đội.\”

\”Đừng giấu ta, được không?\”

Gương mặt Mục Thiên Phong nghiêm túc, đôi mày kiếm vốn nhếch lên nay lại chau lại với nhau.

Trông có chút đáng thương.

Trong đầu Thẩm Tịnh chợt lóe lên suy nghĩ này, lập tức tự cảm thấy ghê tởm chính mình.

\”Hôm nay ta đã ra ngoài.\”

Cuối cùng, Thẩm Tịnh vẫn mở miệng.

Mục Thiên Phong chăm chú nhìn hắn, khóe môi bất giác cong lên, lộ ra lúm đồng tiền bên má.

Thẩm Tịnh tức tối lao đến, chọc vào lúm đồng tiền đó, giọng điệu thô lỗ: \”Nghe cho kỹ đây.\”

\”Ừm.\”

Lúc này, Mục Thiên Phong lại ngoan ngoãn hiếm thấy, hắn còn lấy ghế cho Thẩm Tịnh, bản thân thì khoanh chân ngồi trên đất, đôi mắt sáng lấp lánh, cứ thế nhìn chằm chằm vào Thẩm Tịnh.

Thẩm Tịnh liếc nhìn mặt đất đầy bụi bẩn, quyết định mắt không thấy thì tâm không phiền, tập trung nhìn vào mặt Mục Thiên Phong, đơn giản kể lại chuyện đã xảy ra hôm nay.

Tất nhiên, hắn đã lược bớt chuyện mình biến thành người.

Vì là nghĩ ra ngay lúc đó nên có không ít sơ hở.

Nếu Mục Thiên Phong nghe kỹ, chắc chắn sẽ phát hiện ra lỗi, nhưng lúc này toàn bộ sự chú ý của hắn lại dồn vào Mã Bách Xuyên.

\”Dáng người của hắn thật sự đẹp hơn ta?\”

Mục Thiên Phong nhíu mày, lúm đồng tiền biến mất.

Thẩm Tịnh khó chịu chọc vào mặt hắn, đáp qua loa: \”Người ta chuyên rèn vũ khí, thân hình đẹp hơn ngươi là chuyện bình thường.\”

Mục Thiên Phong lắc đầu, ánh mắt kiên định: \”Đại đao, yên tâm, ta nhất định sẽ vượt qua hắn.\”

Thẩm Tịnh lười biếng đáp vài tiếng, thầm nghĩ: Không hổ là nam chính, đã làm thì phải làm tốt nhất.

\”Ta tin ngươi.\”

Giải thích xong, Thẩm Tịnh lại bắt đầu thúc giục Mục Thiên Phong thử đồ.

Những bộ quần áo này hắn đã đặc biệt chọn, vì thực sự không ưa nổi mấy bộ cũ của Mục Thiên Phong.

Mục Thiên Phong khẽ cười, kéo nhẹ đai lưng.

Chiếc đai lỏng lẻo buông xuống eo, đường gân xanh hai bên eo dọc theo đường cong cơ bụng chìm vào trong.

Thẩm Tịnh chỉ liếc một cái, lập tức quay ngoắt người đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.