Thẩm Tịnh nhìn chằm chằm vào thanh chủy thủ trong tay, nhìn thế nào cũng thấy nó giống một món vũ khí bình thường, chỉ là biết phát sáng mà thôi.
Thật sự không thấy có gì đặc biệt.
Mã Bách Xuyên nhận ra sự nghi ngờ của cậu, chủ động giải thích: \”Phẩm cấp của vũ khí chỉ có ba bậc Thiên, Địa, Nhân. Những luyện khí sư mới nhập môn đều bắt đầu từ những phế khí cơ bản, tích lũy kinh nghiệm từng bước một, mới có cơ hội đột phá.\”
\”Như đạo hữu Ngốc này, cả ngàn năm mới gặp được một người.\”
Đạo hữu Ngốc…
Nhấm nháp ba chữ này trong miệng, Thẩm Tịnh thở dài một hơi, quyết định buông xuôi: \”Ta tên là Thẩm Tịnh, cứ gọi ta là Thẩm đạo hữu là được.\”
Khóe miệng Mã Bách Xuyên nhếch lên, lập tức gọi một tiếng, rồi lấy từ túi trữ vật bên hông ra một thanh kiếm, đưa cho Thẩm Tịnh.
\”Thẩm đạo hữu, gặp nhau tức là có duyên, thanh Vô Danh Kiếm này tặng cho đạo hữu.\”
Ánh mắt Mã Bách Xuyên dừng lại trên tay Thẩm Tịnh, nóng rực đầy mong đợi.
Với ám chỉ lộ liễu như vậy, nếu Thẩm Tịnh còn không hiểu thì đúng là kẻ ngốc thật.
Nhưng mà…
Cổ tay Thẩm Tịnh khẽ xoay, giấu thanh chủy thủ vào trong tay áo, sau đó vô cùng tự nhiên nhận lấy thanh kiếm mà Mã Bách Xuyên đưa, \”Đa tạ đạo hữu, vẫn chưa biết đạo hữu tên gì?\”
Khóe miệng Mã Bách Xuyên giật giật, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tịnh, muốn tìm chút xấu hổ trong mắt cậu.
Nhưng ánh mắt Thẩm Tịnh trong veo, nụ cười nhàn nhạt, thản nhiên vô cùng, không hề né tránh ánh nhìn của hắn.
Phong cách mặt dày vô sỉ này lại hợp khẩu vị của Mã Bách Xuyên, hắn vỗ đùi một cái, cười tươi rói đáp: \”Cứ gọi ta là Mã Bách Xuyên.\”
\”Thẩm đạo hữu, ta thấy ngươi có thiên phú luyện khí không tệ, hay là bái nhập môn hạ của gia gia ta đi?\”
Được người lạ mời tổ đội, Thẩm Tịnh trầm ngâm một lát rồi hỏi: \”Có lợi ích gì không?\”
Mã Bách Xuyên vốn thích kết giao với người thẳng thắn, lập tức đáp: \”Gia gia ta là luyện khí sư có thể rèn ra thiên phẩm pháp khí, ngay cả người ở Liêu Nguyên Thành cũng phải nể mặt. Có chúng ta bảo vệ ngươi, ngươi có thể yên tâm tu luyện, sớm ngày phi thăng.\”
Một nhân vật có thân phận như vậy, chắc chắn là có đất diễn trong nguyên tác.
Tuân theo nguyên tắc có thể bám đùi thì tuyệt đối không bỏ lỡ, Thẩm Tịnh lập tức gật đầu đồng ý.
Mã Bách Xuyên vốn còn nghĩ rằng mình sẽ phải thuyết phục thêm vài câu, giờ thì hoàn toàn đơ người.
\”Ngươi đồng ý rồi?\”
Hắn trợn tròn mắt, khuôn mặt rộng lớn lúc này nhăn nhó lại thành một cục, trông hơi buồn cười.
Thẩm Tịnh khó hiểu nhìn hắn một cái, ý tứ như thể đang nói: Không phải ngươi cứ mãi quấn lấy ta sao?