[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. – Chương 15: Nam nhân lạnh lùng cũng có lúm đồng tiền – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính. - Chương 15: Nam nhân lạnh lùng cũng có lúm đồng tiền

Mục Thiên Phong đang nằm nghiêng bên cạnh, tay phải chống đầu, cứ thế mà nhìn chằm chằm vào Thẩm Tịnh.

Từ góc độ này, Thẩm Tịnh có thể thấy rõ đôi mắt đen sâu thẳm của Mục Thiên Phong, sâu đến mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Thẩm Tịnh trợn to mắt, lập tức bật dậy khỏi giường, hoảng hốt nhìn Mục Thiên Phong.

\”Sao ngươi lại ngủ chung với ta?\”

Ký ức lúc say rượu từ từ ùa về, cả người Thẩm Tịnh run lên vì tức giận.

Nghĩ đến mấy hành động ngu xuẩn của mình trước đó, trước mắt Thẩm Tịnh tối sầm lại. Hắn nhớ ra bản thân đã chà đi chà lại lên ống tay áo đầy bụi bẩn của Mục Thiên Phong mấy lần, tự nhiên cảm thấy cả người mình chẳng còn sạch sẽ nữa.

Ánh mắt ai oán của Thẩm Tịnh rơi xuống vạt áo nhăn nhúm của Mục Thiên Phong, tâm trạng càng thêm tồi tệ.

Trên vạt áo loang lổ bụi bẩn, một vệt đỏ mờ mờ hiện lên ở mép áo. Nếu toàn bộ đều dơ bẩn, hắn còn có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Nhưng trên đó lại có một vệt sạch sẽ rõ ràng, ngăn cách lớp bụi bên ngoài.

Thẩm Tịnh híp mắt, so sánh chiều dài trong đầu.

Trùng hợp làm sao, vệt sạch đó dài đúng bằng thân đao của hắn.

Dây thần kinh trong đầu Thẩm Tịnh căng chặt, hắn dựng thẳng thân đao, gằn giọng hỏi: \”Hôm qua ta ngủ như thế này sao?\”

Mục Thiên Phong bị hỏi đến sững người, hắn ngồi dậy, tựa vào mép giường, nhìn tấm chăn bị hất tung bên cạnh rồi đáp ngược lại: \”Có vấn đề gì không?\”

Đương nhiên là có! Trong lòng Thẩm Tịnh như đang rỉ máu.

Nhưng mà…

Mục Thiên Phong dù sao cũng là nam chính, nguyện ý nhường nhịn hắn như vậy đã là quá nhân từ. Đòi hỏi hơn nữa thì thật không biết điều.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, dù sao đây cũng là thế giới của Mục Thiên Phong, hắn cứ nhịn một chút là xong chuyện.

Thẩm Tịnh thở dài, uể oải đáp: \”Không có gì, cảm ơn ngươi.\”

Mục Thiên Phong nhướng mày, nở nụ cười rạng rỡ: \”Vậy thì tốt. Ta biết ngươi thích sạch sẽ, nên đặc biệt trải một lớp lót sạch cho ngươi.\”

Nghe xong câu này, Thẩm Tịnh mới chú ý tới chiếc khăn lụa đặt phía sau Mục Thiên Phong.

Đó là khăn lau thân đao của hắn, bình thường dùng để lau nước.

Cả thân đao Thẩm Tịnh nóng ran, không phải vì ngượng, mà vì tức. Nhưng hắn nhịn!

\”Cảm ơn ngươi, Mục Thiên Phong.\”

Thẩm Tịnh hít sâu một hơi, cuối cùng cũng ép được cơn bực bội xuống, giọng nói dịu dàng chưa từng có: \”Có ngươi ở đây, thật tốt.\”

Bản năng mách bảo Mục Thiên Phong rằng, lúc này tốt nhất là không nên mở miệng. Loại bản năng này đã giúp hắn thoát khỏi nhiều hiểm cảnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.