[Đm Edit Hoàn] Trọng Sinh Trở Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Cố Chấp – Trĩ Đường – CHƯƠNG 112: ANH CHỜ EM – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Edit Hoàn] Trọng Sinh Trở Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Cố Chấp – Trĩ Đường - CHƯƠNG 112: ANH CHỜ EM

Trời đêm, hai người đối diện nhau trong sự im lặng.

Thẩm Thành cúi đầu, nhìn người trước mặt. Cậu vẫn luôn nắm chặt lấy áo hắn, không chịu buông, như thể sợ rằng hắn đi mất. Giọng nói của cậu có chút yếu ớt, khiến hắn cảm thấy hai ngày không gặp đã trở thành cả một quãng thời gian thật là lâu. 

Dưới ánh đèn đường, Thẩm Thành quan sát kỹ hơn, thấy đôi mắt cậu đã ửng đỏ, rõ ràng là có chút ấm ức. Rất nhiều lúc, chỉ cần đôi mắt ấy mềm yếu nhìn hắn, hắn liền không kìm được mà mủi lòng.

Thẩm Thành gần như thở dài không thành tiếng: \”Để anh đưa em vào.\”

Thật ra, từ đây vào nhà Giản Thời Ngọ chỉ cách vài bước chân.

Giản Thời Ngọ hỏi: \”Anh còn giận sao?\”

Thẩm Thành cúi đầu, nắm lấy tay cậu, giữ chặt trong lòng bàn tay: \”Anh có bao giờ nói là anh giận đâu.\”

Giản Thời Ngọ bĩu môi: \”Rõ ràng là anh giận.\”

Thẩm Thành liếc nhìn cậu một cách nhàn nhạt.

Giản Thời Ngọ trông vô cùng ủy khuất, thậm chí còn có chút trách móc: \”Nếu không giận thì tại sao anh lại bỏ đi?\”

Thẩm Thành cúi đầu, nói nhỏ: \”Anh không bỏ đi thì chẳng lẽ phải ở lại mà tranh cãi với một kẻ say rượu sao.\”

\”…\”

Giản Thời Ngọ không phục: \”Em đâu có say.\”

Thẩm Thành: \”Thật sao?\”

\”Ừ.\”

\”Vậy những lời em nói đều là thật sao.\” Giọng Thẩm Thành trở nên không rõ vui buồn: \”Em không muốn kết hôn với anh đúng không.\”

Giản Thời Ngọ ngạc nhiên: \”Em nói vậy lúc nào?\”

Người này nghe kiểu gì mà hiểu lầm mọi thứ như thế?

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Thành, Giản Thời Ngọ không khỏi bực mình: \”Chúng ta đang yêu nhau mà, nếu em thật sự không thích anh, không muốn nghiêm túc thì tại sao lại hẹn hò với anh? Anh nghi ngờ em sao?\”

Có lẽ rượu làm tăng thêm can đảm, cậu thật sự dám nói những điều này.

Thẩm Thành chững lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Hắn nhìn thẳng vào mắt Giản Thời Ngọ, ánh mắt đó mang theo một áp lực không thể diễn tả. 

Hai người đối diện nhau, cuối cùng Thẩm Thành chậm rãi nói: \”Vậy em sợ cái gì?\”

Giản Thời Ngọ đột nhiên lắp bắp: \”Sợ gì chứ…\”

Thẩm Thành lặng lẽ nhìn cậu.

Trong lòng Giản Thời Ngọ bất chợt mất tự tin. Thực ra, cậu luôn sợ khi Thẩm Thành im lặng như thế, không giận mà vẫn tạo ra cảm giác uy nghiêm. 

Trước đây, khi hai người ở bên nhau, nhiều lần cũng như vậy, mỗi lần hắn im lặng nhìn cậu, trong lòng Giản Thời Ngọ lại vô cùng bất an.

Giản Thời Ngọ cố nói: \”Em không sợ.\”

Thẩm Thành: \”Em có.\”

Hắn nhấc tay lên, hành động ấy khiến Giản Thời Ngọ khẽ căng thẳng. Đôi ngón tay thon dài của Thẩm Thành chạm nhẹ vào giữa trán cậu. Hắn nói: \”Như bây giờ, em đang sợ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.