Khoảng sân trước nhà đủ rộng, Bạch Quỳnh chạy ra tiệm tạp hóa mua một đống pháo hoa. Giờ đây, pháo hoa đã hoàn toàn trở thành sản phẩm thân thiện với môi trường – chỉ có ánh sáng rực rỡ mà không tạo khói, chất thải sau khi cháy xong cũng có thể nhanh chóng phân hủy, không còn lo lắng về ô nhiễm nữa.
Vài quả pháo chùm bắn lên trời, nổ tung thành những bông hoa rực rỡ trên không trung, soi sáng cả màn đêm, Bạch Hiển vui chơi hết mình, chạy qua chạy lại giữa những tia sáng lạnh lẽo, tay còn cầm vài cây pháo hoa nhỏ đấu với Bạch Quỳnh.
Tiếng pháo và pháo hoa vang dội, át đi mọi âm thanh khác, Bạch Hiển quay đầu lại, thấy người lớn trong nhà đang đứng bên cửa sổ nhìn bọn họ chơi đùa, hắn không thể nghe thấy tiếng họ gọi nhưng vẫn không nhịn được mà bật cười, thật tốt biết bao!
\”Tiểu Hiển? Con dậy rồi à? Có lạnh không?\” Bạch phu nhân đẩy cửa bước vào, kéo chăn đắp lại cho hắn, tối hôm qua loa phát thanh ở chủ thành đã phát cảnh báo, dự báo nhiệt độ sẽ đột ngột giảm mạnh, nhắc nhở người dân chuẩn bị các biện pháp giữ ấm.
Bà vội vàng lấy thêm chăn bông và áo ấm ra cho cả nhà, lúc đầu Bạch Hiển còn không muốn đắp, nhưng trước khi đi ngủ lại mở cửa sổ ra, lập tức bị gió lạnh \”yêu thương\” một trận, sợ đến mức phải chui tọt vào chăn.
Nửa đêm, nhiệt độ trực tiếp rớt xuống dưới 0°C, hệ thống sưởi trong nhà tự động kích hoạt, giúp Bạch Hiển tránh khỏi cảm lạnh.
Bạch Hiển thò đầu ra, cảm nhận hơi ấm đã quay trở lại, lười biếng mở mắt lẩm bẩm: \”Mẹ, không lạnh nữa.\”
Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột này là hiện tượng đặc trưng của chủ tinh, do một đợt không khí lạnh bao phủ, nhưng thường chỉ kéo dài một đến hai ngày trước khi thời tiết trở lại trạng thái ôn hòa quanh năm.
Bạch phu nhân nhìn cậu nhóc lười biếng mà mềm lòng, tiện tay nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của con trai: \”Dậy nhanh nào, tuyết rơi dày lắm rồi, hôm nay còn muốn ra ngoài chơi không?\”
Mấy đứa nhỏ tối qua chơi đến gần một giờ sáng mới chịu ngủ, giờ đã gần mười giờ mà vẫn chưa chịu dậy, thế nên bà mới lên gọi.
Bạch Hiển ló đầu ra, nhìn qua cửa sổ một cái, bên ngoài quả nhiên là một thế giới tuyết trắng, mắt lập tức sáng lên: \”Đi! Hôm qua còn nói hôm nay sẽ dẫn mọi người đi chơi ở chủ thành mà!\”
Rõ ràng là do chính hắn muốn đi chơi, nhưng lại nói như thể đang làm ơn cho cả nhà vậy, Bạch phu nhân nhịn cười: \”Được rồi, vậy dậy nhanh đi, mẹ qua gọi hai anh con.\”
\”Dạ!\”
——
\”Thế nào? Đi đâu chơi đây?\” Bạch Quỳnh đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, hỏi Bạch Hiển.
Cả nhóm đều mặc áo lông vũ ôm sát người, vừa ấm áp vừa không bị cồng kềnh, Bạch Hiển mở quang não tìm kiếm một lát rồi đề xuất, \”Hay là đi công viên giải trí đi? Chơi xong còn có thủy cung và rạp chiếu phim ngay bên cạnh, xung quanh cũng có nhiều nhà hàng nữa.\”
Mọi người không có ý kiến gì, dù sao đi đâu cũng là đi chơi mà.
Công viên giải trí rộng lớn hơn rất nhiều so với thời hiện đại, nhưng các trò chơi trong đó lại quen thuộc đến mức khiến người ta cảm thấy gần gũi. Bên cạnh các lối đi còn có cả một khu rừng nguyên sinh mô phỏng dành riêng cho ngụ thú chơi.