[Đm/Edit/Hoàn] Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc (1) – Q1 – chương 39: Thiên Huyền – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc (1) - Q1 - chương 39: Thiên Huyền

Ngày đầu tiên đến trường, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, nhưng bầu không khí trong ký túc xá lại quá lạnh nhạt, Bạch Hiển sau khi sắp xếp đồ đạc xong liền ngồi trên giường, thẫn thờ suy nghĩ.

\”Tích!\” Quang não trên cổ tay hiện tin nhắn, âm thanh không lớn, nhưng trong ký túc xá yên tĩnh lại khá rõ ràng, nam sinh đầu húi cua quay sang nhìn hắn, nói với giọng rất gay gắt, \”Về sau mở chế độ im lặng trong phòng đi, đừng có làm phiền người khác.\”

Một người khác cũng lên tiếng, nhưng lại nhắm vào cậu bạn đầu húi cua, \”Âm thanh có lớn lắm đâu, cậu quản rộng thật đấy? Không hổ danh là đại thiếu gia!\”

\”Cậu nói gì?\”

\”Tôi nói, ở đây chẳng ai nghe theo cậu đâu, đại thiếu gia, tốt nhất là nên về nhà đi!\”

\”Cậu…\”

Bạch Hiển ngơ ngác nhìn hai người họ tranh cãi, trong lòng càng thêm chắc chắn ý định ra ngoài thuê phòng, không chần chừ, hắn liền đứng dậy, bước ra khỏi ký túc xá.

Vừa mở quang não, liền thấy được tin nhắn của anh hai, \”Tiểu Hiển, em đã sắp xếp xong chưa? Có cần anh hai qua giúp không? Mà nói mới nhớ, tại sao lại chọn hệ chỉ huy vậy? Anh và Vương Kha đều chọn hệ chiến đấu, bên em chẳng có ai chăm sóc hết!\”

Bên dưới lại có một tin nhắn khác: Khoan từ từ, anh nhớ hình như tên Đường Ninh cũng ở hệ chỉ huy, anh sẽ đi nhờ nó chăm sóc em một chút.

Bạch Hiển dở khóc dở cười, vội vàng nhắn lại: Anh hai, em sắp xếp xong hết rồi, không cần phiền người ta đâu.

Bạch Quỳnh: Muộn rồi! Anh đã dặn dò xong rồi, chết tiệt, còn bị nó trừ mất hai bữa cơm!

Bạch Hiển nhịn không được cười lên: Vậy thôi, cảm ơn anh hai nhé.

Bạch Quỳnh: Ha, Haiz, cảm ơn gì chứ, có chuyện gì thì tìm anh, gần đây hơi bận, phải tổ chức đội tuần tra của trường, có thể không trả lời em ngay được, em tự chú ý nhé, có vấn đề thì cứ tìm con chó ngốc kia, đừng khách sáo!

Chó ngốc? Khiếu thiên? Bạch Hiển cười càng vui hơn: Được rồi, được rồi, em biết rồi! Anh cứ làm việc của mình đi!

Cất quang não, Bạch Hiển quyết định xuống lầu dạo quanh khuôn viên trường. Ngay từ lúc báo danh, hắn đã nhận ra Thiên Huyền quả nhiên xứng danh học viện số một, chưa nói đến các võ đài, sân thể thao hay giảng đường bậc thang, chỉ riêng khu giảng dạy đã có đến mười tòa nhà!

Năm nhất và năm hai học riêng biệt, mỗi hệ một tòa nhà, từ năm ba trở đi, học chung và chia thành ba tòa nhà lớn, mỗi tòa cao đến hàng chục tầng. Hệ chỉ huy không chỉ có sáu lớp giảng dạy lý thuyết chia thành các lớp A, B, C về Chiến Thuật Chỉ Huy và Phân Tích Ngự Thú, mà còn có vô số phòng công nghệ cao để mô phỏng thực chiến, cùng các khu huấn luyện trong nhà.

Đằng sau khu giảng đường là một sân thể thao rộng cả ngàn mét, các tòa nhà được bố trí xen kẽ với nhau, ở giữa là một sân chính, nơi diễn ra các buổi tập trung và lễ chào cờ. Bên dưới sân này có lẽ là võ đài ngự thú cỡ lớn, bên trái là một loạt võ đài nhỏ để học viên giao đấu luyện tập. Nếu đi tiếp, sẽ thấy tòa nhà hành chính của giáo viên – một tòa nhà mười tầng, rộng gần trăm mét. Bên phải là khu nhà ăn và thư viện, bên cạnh đó còn có một tòa nhà thấp hơn, Bạch Hiển đi qua xem thử, phát hiện đây là sảnh nhiệm vụ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.