Vương Kha ở bên cạnh cũng thoáng sững sờ, Bạch Hiển thầm cảm thán: hóa ra cái nghề biểu diễn dạo ven đường thật sự tồn tại ở mọi thời đại. Nhìn mấy con thú nhỏ đang nhào lộn, giữ thăng bằng, nuốt cầu lửa, đúng là thu hút ánh mắt người xem, từ đám đông vây quanh cũng có thể thấy được mức độ hấp dẫn của chúng. Nhưng người ở chủ thành vốn chắc hẳn đã thấy cảnh này nhiều lần rồi, vậy mà vẫn có nhiều người đứng lại xem.
Mặc dù biết rằng ngự thú không giống những con vật được huấn luyện ở thời hiện đại, chúng có độ ăn ý với người huấn luyện cao hơn, ngoan ngoãn hơn, thậm chí có khi còn thích tự mình biểu diễn. Nhưng vì đã từng tận mắt chứng kiến một con khỉ bị xích bên đường, vì biểu diễn thất bại mà bị đánh đập, nên Bạch Hiển vẫn chọn rời đi.
Vương Kha nhận ra tâm trạng hắn đột nhiên trầm xuống, cũng không hỏi gì thêm mà chuyển chủ đề, \”Sắp đến ngã tư rồi, công hội bồi dục sư nằm ở hướng nào?\”
Bạch Hiển nhanh chóng vực lại tinh thần, nhìn quanh để tìm con đường mà hắn từng được Lộ Triết dẫn vào, Nhưng khả năng nhớ đường của hắn hình như đã theo hắn qua tận hai thời đại, không có bản đồ, hắn chẳng khác gì một tên mù đường chính hiệu!
Vẻ mặt Bạch Hiển chán nản mở quang não, tìm kiếm vị trí của công hội bồi dục sư, mở bản đồ, phóng to lộ tuyến trên bản đồ rồi mới xác định được phương hướng, \”Bên này! Rẽ trái, đi đến ngã tư phía trước rồi rẽ phải là tới!\”
Thế nhưng……Hai người đứng trước cổng chính của hiệp hội, nơi người qua lại tấp nập, ngay lối vào là quầy tiếp tân, hai bên là cầu thang dẫn lên trên, ở khoảng trống giữa cầu thang còn có một thang máy dành cho những người bất tiện trong việc di chuyển.
Bảo vệ chặn họ lại, khi biết họ đến tìm Trác Phong thì bỗng dưng trở nên hờ hững, \”Có hẹn trước không?\”
Hai người nhìn nhau, lắc đầu.
Bảo vệ càng thêm thờ ơ, \”Vậy thì xin lỗi, nếu chỉ tìm Đại sư Trác Phong thì không thể vào, nhưng nếu hai vị muốn tư vấn về bồi dưỡng ngự thú, có thể đến quầy lễ tân hỏi thăm.\”
Họ suy nghĩ một chút rồi quyết định đồng ý, khi vào trong, cảnh tượng náo nhiệt cùng với vô số ngự thú khiến cả hai đứng sững tại chỗ, Vương Kha yếu ớt lên tiếng: \”Đây chính là công việc của bồi dục sư sao? Trông có vẻ rất được hoan nghênh đấy…\”
Bạch Hiển gật đầu đồng tình, người bên cạnh nghe thấy, cười khẽ một tiếng: \”Hai đứa nhóc từ đâu đến đây vậy? Chẳng lẽ chưa từng được bồi dưỡng bao giờ?\”
Vương Kha định phản bác, nhưng bị Bạch Hiển kéo đi, hai người rẽ vào hành lang bên cạnh, nơi treo đầy hồ sơ của các bồi dục sư, bao gồm tỷ lệ thành công, loại ngự thú chuyên môn, cũng như mức giá dịch vụ, cấp bậc càng cao, số tiền càng khiến người ta trố mắt.
Nhưng phần lớn đều là ngự thú sư trung cấp, tức là chuyên hỗ trợ ngự thú thăng cấp dưới tam giai, còn 90% còn lại là ngự thú sư cao cấp, cũng chính là bồi dục sư hỗ trợ ngự thú có thể thăng cấp lên ngũ giai, chỉ có bốn người được treo danh hiệu \”Bồi dục sư sử thi\”, tức là có khả năng giúp ngự thú đến bát giai, trong đó bức ảnh nằm ở vị trí trong cùng ghi rõ tên \”Trác Phong, hội trưởng đương nhiệm.\” Bạch Hiển đứng yên lặng nhìn hồ sơ đó thật lâu.