[Đm/Edit/Hoàn] Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc (1) – Q1 – chương 35: Ngự thú cấp R đầu tiên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Edit/Hoàn] Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc (1) - Q1 - chương 35: Ngự thú cấp R đầu tiên

Nhưng rất nhanh chóng, sắc mặt Đường Ninh dần trở nên cứng đờ, dưới ánh mắt tò mò của những người xung quanh và ánh mắt đầy ý cười của Bạch Quỳnh, anh ta hạ giọng, rất nhỏ nhẹ nói với Bạch Hiển, \”Cẩn thận một chút, Khiếu Thiên sắp ra ngoài!\” Sau đó một con ngân lang lập tức xuất hiện.

Lúc Bạch Hiển vừa rướn người qua, bên trong không gian, Khiếu Thiên đã làm loạn cả lên, nó tru lên từng tiếng \”hú hú\”, cứ như thể bị chủ nhân ngược đãi vậy, mà bây giờ cuộc trò chuyện vừa kết thúc, nó lại bắt đầu điên cuồng cào cào nền đất.

Đường Ninh cố nén cơn bực bội trong lòng, nhìn con sói bạc vừa xuất hiện đã lập tức nhào tới đối phương, cảm thấy vừa tức giận lại buồn cười, sức hấp dẫn lớn đến vậy sao?

Bạch Hiển sau khi nghe lời cảnh báo liền chuẩn bị sẵn sàng, thành công đón lấy con chó to hơn một trăm cân đầy nhiệt tình, hắn nhanh chóng né tránh màn liếm mặt quá mức hăng hái của con sói bạc, hai tay không ngừng xoa nắn bộ lông mềm mại, hoàn toàn thỏa mãn ước nguyện vuốt ve một sinh vật lông xù.

Dù gì cũng vừa mới ra khỏi bí cảnh, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, Bạch Hiển cảm thấy tay bắt đầu mỏi, bèn thả ngân lang xuống mặt đất, \”Được rồi được rồi, tay tôi mỏi lắm rồi, cậu tự đứng đi ha.\”

Khiếu Thiên vô cùng ngoan ngoãn ngồi xuống, thậm chí còn vươn một cái móng vuốt ra khều khều hắn, đôi mắt trong veo lấp lánh như đang điên cuồng ám chỉ điều gì đó. Bạch Hiển suýt nữa bị vẻ đáng yêu này làm cho tan chảy, vội vàng vươn tay ra bắt tay với nó. Bàn chân to dày của nó có cảm giác rất tuyệt, khiến Bạch Hiển lại một lần nữa nảy sinh suy nghĩ được vùi mình vào lồng ngực nó rồi ôm lấy bàn chân to ấy mà chơi đùa thì sướng biết bao!

Khiếu Thiên và hắn nhìn nhau, một người một sói bỗng dưng hiểu được ý của đối phương, Khiếu Thiên vô cùng hào hứng tru lên một tiếng \”hú uuu\”, thậm chí còn đứng dậy, chờ đợi Bạch Hiển ngả người xuống ôm lấy nó, Bạch Hiển kìm nén tiếng gào thét phấn khích trong lòng, cuối cùng đành phải vẫy tay từ chối, \”Không chơi nữa không chơi nữa, chúng tôi phải đi xếp hàng rồi, lần sau gặp lại nha!\”

Sắc mặt Khiếu Thiên lập tức lộ vẻ thất vọng, đôi mắt chó con cũng ảm đạm hẳn, dáng vẻ này sao có thể không khiến người ta đau lòng chứ? Bạch Hiển lại xoa đầu nó, dỗ dành một hồi lâu, mãi đến khi ngày càng có nhiều người bước ra từ bí cảnh, bắt đầu xếp hàng, hắn mới chịu buông tay hoàn toàn.

Đứng trong hàng, Vương Kha đầy ngưỡng mộ: \”Đây chính là sức mạnh của nhan sắc sao? Tôi cũng muốn sờ sói bạc Khiếu Thiên.\”

Bạch Hiển tỏ ra vô cùng đắc ý, chẳng hề che giấu chút nào: \”Ôi dào, chẳng còn cách nào khác cả! Mị lực cá nhân quá lớn! Cố gắng lần sau để cậu cũng sờ thử nhé!\”

Vương Kha có chút dao động: \”Thôi bỏ đi, tôi hơi không dám……\” Dù sao danh tiếng của Đường Ninh gần như ai cũng biết, một nhân vật tầm cỡ như thế liệu có chịu để người khác sờ vào ngự thú của mình không? À tất nhiên, Bạch Hiển thì khác, dù gì quan hệ giữa anh hai Bạch và Đường Ninh cũng khá tốt.

Bạch Hiển chần chừ một giây, rồi hào sảng vung tay: \”Chỉ một chút chắc không sao đâu!\”

Hai người còn muốn nói thêm vài câu, nhưng những người xung quanh đã xếp hàng ngay ngắn và im lặng, họ cũng không tiện nói chuyện tiếp nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.