Hai người nhỏ bị đè xuống giữa ghế sofa, Bạch Quỳnh và Lăng Vị mỗi người giữ một bên, Chu Ngạn, Việt Trạch cùng Đường Ninh ngồi đối diện.
Lăng Vị rất thoải mái vỗ vai hai người, \”Đừng lo ở đây không có nhiều quy tắc đâu, sau này có chị bảo vệ các cậu, không cần sợ.\”
\”Nghe thấy lời của AI thông minh chưa? Đây chính là ngôi nhà thứ hai của chúng ta! Yên tâm mà vui vẻ!\” Chu Ngạn trực tiếp uống một nửa ly nước trái cây.
Vẻ mặt Đường Ninh bất lực, mấy người này đã nói hết những gì hắn định nói rồi, \”Tầng trên còn nhiều phòng, lát nữa các cậu lên chọn, nhện tiện xem cần gì thì bổ sung không, buổi trưa chúng ta đi ăn lẩu, lão Chu đi xem rau còn không, không đủ thì đi mua!\”
Nói đến cuối, Đường Ninh có chút nghiến răng, bởi vì ngoài Việt Trạch, mấy người còn lại vây quanh hai người nhỏ có lẽ đều không nghe thấy hắn nói gì.
Vẫn là Bạch Hiển cảm nhận được ánh mắt chết chóc, liền chống lại ánh mắt của bất lực của Đường Ninh, rất ngoan ngoãn nở nụ cười, \”Được ạ, để tôi cùng anh trai đi mua.\”
Ah… Quả nhiên, em trai mềm mại một chút thì dễ thương hơn, Đường Ninh cũng không khỏi nở nụ cười.
\”Giao cho bọn lão tứ đi, tôi dẫn hai người đi tham quan một chút.\” Bàn tay Bạch Quỳnh giơ lên, kéo Bạch Hiển và Vương Kha lên lầu.
Căn biệt thự này từ bên ngoài nhìn vào có vẻ giống như những căn biệt thự nhỏ bình thường, nhưng khi vào bên trong mới phát hiện ra, mọi không gian đều được sử dụng đến mức tối đa, thậm chí ngay cả góc tường cũng có thể lắp đặt một cánh cửa bí mật để cất giữ một số vật nhỏ, điều này khiến cho không gian di chuyển rất thoải mái.
Tầng hai có sáu phòng, tầng ba cũng có sáu phòng, Đường Ninh và Việt Trạch thích yên tĩnh một chút, nên chọn phòng ở tầng ba gần bên trong, trong khi những người khác lại cảm thấy tầng hai tiện lợi hơn một chút.
Cách bài trí của mỗi phòng đều tương tự nhau, Bạch Hiển và Vương Kha nhìn một lượt, Bạch Hiển quyết định ngủ ở tầng ba, còn Vương Kha ngủ ở tầng hai.
\”Được rồi, chìa khóa đều treo ở cửa, đến lúc đó mấy nhóc tự cất cho tốt, bây giờ đi xem còn gì cần mua không, quần áo, đồ dùng giường chiếu gì đó.\”
Bạch Hiển mở cửa phòng của mình, không khí trong phòng tươi mát tràn vào mũi, cả người cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, kéo rèm lên, ánh nắng lập tức tràn ngập giường và bàn học của hắn, độ sáng trong phòng tăng lên vài phần.
Lấy ra những đồ dùng đã chuẩn bị sẵn, từng món một được bày ra, Bạch Hiển ngã xuống, nằm trên giường, tay lướt qua vài lần, cảm nhận sự mềm mại bên dưới, thật sự không thể thoải mái hơn.
Không biết từ lúc nào, Bạch Hiển đã ngủ thiếp đi, cho đến khi Bạch Quỳnh lên gọi:
\”Tiểu Hiển? Sao lâu như vậy? Em ngủ quên à?\”
Bạch Hiển lập tức mở mắt, trong ánh mắt có chút hoảng hốt vì bị đánh thức, Bạch Quỳnh thấy vậy không nhịn được cười, \”Thật sự ngủ quên à? Giường này chất lượng khá tốt nhỉ.\”