Mấy người bọn họ bên cạnh đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Việt Trạch, hắn đưa tay chỉ vào những chiếc thuyền: \”Toàn bộ chỗ thuyền này đều là tàu khách thương mại kiểu nổi, một chiếc có thể chứa hàng trăm người, là phương tiện để đi du lịch dài ngày ra biển ở nhiều nơi, huống chi, chỉ có vài chiếc tàu như vậy, sao có thể để cho một đội chúng ta đi mất một chiếc, những người phía sau thì không dùng nữa à?\”
Hợp lý, tất cả đều gật đầu, Bạch Hiển lấy bình thủy tinh lúc hắn lấy ra khỏi miệng rồng, trong bình thủy tinh trong suốt chứa chất lỏng màu đỏ tươi như hồng ngọc.
Bạch Hiển đưa lên đỉnh đầu soi chất lỏng trong lọ, chất lỏng bên trong rất tinh khiết, nhìn qua cũng chỉ hơn 10 giọt, thu hồi lại: \”Hình như đây là máu rồng cao cấp, có thể dùng nó để làm tài liệu cho việc tiến hóa sau này.\”
Tất cả đều sửng sốt, Chu Ngạn lanh chanh trực tiếp mở miệng: \”Vậy rồng của Tiểu Hiển có thể thăng cấp rồi sao?\”
Lần này đến phiên Bạch Hiển sửng sốt, hắn nhìn sang bên cạnh, đều nhìn thấy được ánh mắt mong đợi của mọi người, Bạch Hiển hé miệng rồi lại yên lặng. Trên thực tế, cho dù có máu rồng cũng không có cách nào……\”Tôi không biết, hẳn là không thể……\”
Tất cả mọi người đều thả lỏng, Lăng Vị xua tay, \”Cậu cứ giữ lại đi, dù sao chúng tôi không cần, cậu chắc chắn sẽ có ngày dùng đến.\”
Quyền sở hữu máu rồng cứ quyết định như vậy, Bạch Hiển lâm vào trầm tư.
Thời gian tiếp theo, bọn họ tìm thấy một hòn đảo gần đó, những cây dừa trên đảo là loại cây thấp, mấy người dễ dàng đập xuống vài quả dừa làm bữa tối.
Làm em út trong đội, Bạch Hiển rất thoải mái ngồi trên bãi cát, hai tay cầm ly nước dừa uống hoài không hết, nhìn các anh trai chị gái bên cạnh đang cố gắng dựng lều, còn Vương Kha thì đang nhóm lửa, hâm nóng vài hộp đồ ăn và bình nước, sóng biển trước mặt dần trở nên yên tĩnh, gió mát cứ thổi quanh người, thật dễ chịu.
Bạch Quỳnh dùng đá chặn lều lại, quay đầu liền thấy được đôi mắt sáng quắc của Bạch Hiển, tức giận gõ đầu em trai, \”Có phải em quá nhàn rồi không.\”
Bạch Hiển cười hắc hắc, từ trong đống lửa lấy một hộp đồ ăn đưa cho hắn: \”Nào, nhanh ăn cơm.\”
Bạch Quỳnh cũng không khách khí, chẳng qua lại quay đầu nói với Vương Kha: \”Cảm ơn tiểu Kha.\” Không thèm để ý tới Bạch Hiển bên cạnh.
Vương Kha suýt nữa bật cười, Bạch Hiển nhìn nhị ca, biểu cảm dần trở nên kỳ lạ.
Khi Đường Ninh ngồi xuống, lập tức nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Bạch Hiển, co rút khóe miệng, tiểu gia hỏa này lại muốn làm gì à?
Trên mặt biển đột nhiên vọng lại tiếng sóng vỗ, bọn họ đều nhìn về phía mặt biển, một sinh vật khổng lồ đang từ từ tiến lại gần, nhưng nó nhanh chóng chìm xuống mặt biển và biến mất.
Bạch Hiển vẫn rất bình tĩnh, hắn cắn một miếng cùi dừa, hơi khó chịu nhổ ra, thịt dừa ở đây có vẻ hơi già, toàn là xơ.
Một con rồng nhỏ lao từ mặt cát đến gần bờ biển, rồi lại quay trở lại bên người Bạch Hiển, phát ra âm thanh tê tê không biết đang nói cái gì.