Bạch Hiển: ??? Sao anh lại ở đây nữa?
Vừa nói xong, Bạch Hiển đã cảm thấy không đúng, nhưng Đường Ninh đã nhìn thấy: Hả? Cậu không chào đón tôi à? Tôi còn nghĩ liệu cậu có ăn không quen nữa đấy!
Bạch Hiển vội vàng xin lỗi: À không không, xin lỗi xin lỗi, tôi chỉ cảm thấy anh như thế nào lại theo sát chúng tôi……Anh không cần làm việc nữa sao?
Đường Ninh: Hửm, ai nói thế? Cậu nghĩ hai ngày ở Noel tôi đã làm gì?
Bạch Hiển xoa xoa ngón tay: Vậy anh làm xong việc thì chạy tới đây ngay? Không nghỉ ngơi một chút nào sao?
Đường Ninh: Hừm, không phải thấy vừa mới khai trương mấy hôm mà không có đơn hàng, nên tôi qua đây thúc xuất hàng sao?
Bạch Hiển hơi mơ hồ, khai trương gì?
Đường Ninh: Cậu quên hết rồi à?
Bạch Hiển cắn cắn ngón tay suy nghĩ một chút, mắt lướt qua \”đơn hàng khai trương\”, trong lòng hiện lên ý nghĩ không thể, không lẽ gã này thật sự coi chuyện mở bếp làm thật?
Tên này đặc biệt chạy tới chuẩn bị đồ ăn cho hắn?
Bạch Hiển lâm vào trạng thái ngỡ ngàng, nửa ngày không trả lời tin nhắn.
Đường Ninh: Tôi ở căn nhà nhỏ phía nam thị trấn, rất dễ nhận ra, mau tới đây.
Bạch Hiển theo phản xạ muốn từ chối một chút, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại được, tại sao mình lại không dám đi? Nếu không đi thì Đường Ninh sẽ càng tức giận hơn chứ?
Bạch Hiển thuyết phục bản thân, không mang theo gì, khóa cửa rồi chạy đến phía nam thị trấn.
Quả nhiên rất dễ nhận ra, quanh đây mấy dặm chỉ toàn là rừng trúc và rừng, chỉ có một căn nhà gỗ đơn độc, bên trong mơ hồ nghe thấy tiếng trò chuyện và tiếng cười của hai người, Bạch Hiển tiến lên, cẩn thận gõ cửa.
Bên trong, một cựu chiến binh mù một mắt đi khập khiễng đến, nói bằng giọng khàn khàn, \”Đường Ninh! Có phải có người đến không?\”
Ở bếp, Đường Ninh lập tức lau tay, \”Có thể là bạn cháu đến, chú ngồi đó, cháu ra mở cửa.\”
Ở ngoài, Bạch Hiển đang định gõ thêm một cái thì cửa đã mở, một cú đấm suýt nữa đánh vào người bên trong, may mà dừng kịp, cả người đứng sững lại như vậy.
Đường Ninh không nhịn được cười, \”Khụ, mau vào đi, giới thiệu một chút, đây là bạn của cha tôi, Jason, còn đây là Bạch Hiển, bằng hữu của cháu.\” May mắn là Đường Ninh nhanh chóng dừng lại nụ cười, chuyển sự chú ý của Bạch Hiển sang người đàn ông bên trong.
Cựu binh Jason nhìn Bạch Hiển một hồi lâu, rồi nghiêm túc gật đầu, sau đó trong ánh mắt hoài nghi của hai người Đường Ninh, ông nói, \”Tốt, nhìn là biết cậu là đứa trẻ tốt, không giống những thằng nhóc hư hỏng.\”
Rõ ràng không có thêm lời khen nào khác, nhưng Bạch Hiển vẫn khẽ cười, cúi đầu cố gắng che giấu sự nóng bừng trên mặt.
Đường Ninh không chút giả tạo mà lườm một cái, \”Trời ơi, bác ơi, cháu cũng không hư hỏng đến vậy đâu!\”
Jason trả lời bằng cách kéo Bạch Hiển vào trong, \”Ha.\” Không có sức sát thương lớn, nhưng lại rất xúc phạm.