Editor: phomai Beta: Nổ
WordPress: lachoalau0207.wordpress.com
Wattpad: wattpad.com/user/lachoalau0207
Hôm qua Tiểu Bạch nói là hôm nay muốn cùng nhau ăn sáng.
Tần Sóc thong thả đi xuống lầu, cất thức ăn trên bàn vào hộp giữ tươi chân không, đặt ở trong bếp, đợi nấm nhỏ dậy rồi sẽ cùng nhau ăn.
Bạch Cô Cô đánh một giấc thẳng đến bốn giờ chiều mới tỉnh lại.
Giấc ngủ này vô cùng thoải mái.
Bạch Cô Cô mở mắt ra, như thường lệ, cậu đang định duỗi người thì đột nhiên nhớ ra trước khi ngủ, mình đang khai thông tinh thần lực cho Tần Sóc.
Sao mình lại ngủ thiếp đi vậy!
Ngốc này!
Bạch Cô Cô lập tức bật dậy khỏi giường.
Tần Sóc đâu?
Tần Sóc thế nào rồi?
Bạch Cô Cô vội vã xuống giường, không kịp xỏ giày đã chạy ra khỏi phòng ngủ, đúng lúc gặp được Tần Sóc.
Suýt chút nữa hai người đã va vào nhau.
Bạch Cô Cô ngẩng đầu, lo lắng lập tức biến thành mừng rỡ: \”Tần Sóc, anh không sao chứ?\”
Tần Sóc lắc đầu: \”Không sao.\”
Hắn cúi đầu nhìn nấm nhỏ trước mặt: \”Tiểu Bạch, cảm ơn em.\”
Lần thứ hai.
Tần Sóc vừa nói vừa đưa tay ra, bế ngang Bạch Cô Cô đang đi chân trần lên.
Bạch Cô Cô giật mình, vô thức giữ cánh tay của Tần Sóc.
Cậu hoảng hồn nói: \”Không, không sao, anh không sao là tốt rồi.\”
Tần Sóc bế Bạch Cô Cô vào phòng ngủ của mình, đặt cậu lên giường, hắn cũng ngồi xuống và nhìn thẳng vào Bạch Cô Cô.
Hắn lo lắng hỏi: \”Tiểu Bạch, bây giờ em cảm thấy sao rồi?\”
Cảm thấy… ổn chứ?
Bạch Cô Cô gãi gãi đầu nói: \”Hơi mệt, buồn ngủ.\”
Như thể sức lực toàn thân đều bị rút hết vậy, muốn ngủ.
Bởi vì sử dụng tinh thần lực quá độ!
Tần Sóc đau lòng nói: \”Tiểu Bạch, nếu lần sau tinh thần lực của anh bạo động, em trực tiếp liên lạc với Tống Tử Ngộ là được.\”
Hắn xoa nhẹ đầu Bạch Cô Cô.
Hắn không hy vọng rằng vì mình mà Tiểu Bạch phải chịu bất cứ thương tổn nào.
Hả?
Bạch Cô Cô bất an, hỏi dò: \”Anh giận… em… em chưa có được sự đồng ý mà đã tiến vào thức hải của anh ạ?\”
Bạch Cô Cô nỗ lực giải thích: \”Em, em chỉ muốn cứu anh thôi mà.\”
\”Xin lỗi!\” Nấm nhỏ gục đầu xuống, nom thật sự rất đau lòng.
Tần Sóc lập tức nói: \”Tiểu Bạch, không phải thế, anh không giận em.\”
\”Mà anh rất vui.\”