|Đm-Edit-Hoàn| Nguỵ Trang Thành Sư Tôn Phản Diện – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Đm-Edit-Hoàn| Nguỵ Trang Thành Sư Tôn Phản Diện - Chương 7

【Nhiệm vụ chính tuyến 3: Vượt qua cốt truyện Đại hội tỷ thí tông môn. (Đã hoàn thành)】 

【Nhiệm vụ chính tuyến 4: Sau khi kết thúc chuyến đi bí cảnh, trục xuất nhân vật chính khỏi sư môn. (Chưa hoàn thành)】 

Đại hội tỷ thí lần này kết thúc trong sự lấp lửng, không có ai được công nhận là quán quân, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Tiêu Dục. 

Nhân vật chính đã bị vu oan, cũng đã bị trừng phạt, nhiệm vụ của y xem như hoàn tất, mấy chuyện khác y mặc kệ. 

Hôm qua, y còn cố tình làm ngơ sự thật hiển nhiên, phạt Sở Phong vào cấm địa đầy yêu thú Kim Đan mà không có chứng cứ xác thực. Tự y nghĩ lại cũng thấy mình thật quá đáng. 

Dù gì cũng đã năm năm trôi qua, Sở Phong làm đồ đệ của y năm năm, y cũng đâu phải tim sắt đá, làm vậy chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, nghĩ lại cũng thấy có chút bùi ngùi. 

Haizz, chắc đồ đệ đã thất vọng lắm rồi. 

Nghĩ vậy, y quyết định bù đắp một chút. Đêm hôm khuya khoắt lẻn vào động phủ Sở Phong, nhét đầy đồ vào nhẫn trữ vật của hắn. 

Nào là đan dược bảo vệ tính mạng, pháp bảo phòng ngự chống đỡ được một kích của Nguyên Anh, linh kiếm vừa \”xin\” được từ đỉnh Luyện Khí, độc dược có thể giết chết yêu thú trong nháy mắt… Cuối cùng còn tặng thêm một bộ trận pháp phòng ngự—lỡ đâu đồ đệ nhân cơ hội này đột phá thì sao? 

Nhẫn trữ vật đầy ắp, Tiêu Dục hài lòng trở về ngủ ngon lành. 

— 

Tỷ thí với đám Kim Đan đúng là tốn sức, Sở Phong hiếm khi ngủ cả một ngày, mãi đến hoàng hôn mới tỉnh. 

Hắn định tu luyện một lát, nhưng vừa mở nhẫn trữ vật liền phát hiện có người động tay động chân. 

Không cần đoán cũng biết là ai. 

Lần này hắn không giành được hạng nhất, nhưng sư tôn vẫn cố gắng giúp hắn có cơ hội vào cấm địa, khiến hắn cảm thấy có lỗi. 

Nếu thực lực đủ mạnh, sẽ không ai có thể nghi ngờ hắn, sư tôn cũng không cần vất vả lo lắng cho hắn như vậy. 

Nhất định phải nỗ lực hơn nữa, không thể phụ lòng kỳ vọng của sư tôn. 

Sửa soạn một chút, hắn đến chào sư tôn, sau đó tiến vào cấm địa. 

—– 

Một tháng sau. 

Tiêu Dục híp mắt đứng dưới ánh nắng chói chang, chờ Sở Phong bước ra từ cấm địa. 

Vì sao lại đứng phơi nắng? 

Không có lý do gì cả, chỉ là lười một tháng rồi, ra ngoài tắm nắng chút thôi. 

Đang mơ màng, trận pháp mở ra, Sở Phong nhanh chân bước ra ngoài, vẻ mặt đầy vui mừng. 

\”Sư tôn, đồ nhi sắp đột phá rồi.\” 

\”Ừm, tốt.\” Tiêu Dục lạnh nhạt đáp. 

Sở Phong chẳng hề bận tâm, theo sát y, vừa đi vừa nói: \”Sư tôn có thể hộ pháp cho đồ nhi khi đột phá không?\” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.