Editor: Lily
Mẫn Trí về đến nhà, đối diện với Tịch Lãnh vẫn luôn miệng gọi \”bé cưng\”, dùng hành động để chứng minh một câu: Chỉ cần bản thân không xấu hổ, thì người xấu hổ sẽ là người khác.
Người khác này chính là Tịch Lãnh.
Ngoài miệng cậu nói không lại Mẫn Trí, vậy thì giở trò không nói chuyện. Mỗi khi hai chữ \”bé cưng\” sến súa kia thốt ra, cậu lập tức giả vờ điếc.
Mẫn Trí đương nhiên không vui, lý luận với cậu: \”Em tự chọn \’bé cưng\’, vừa mới đồng ý đã hối hận không cho gọi rồi? Đâu có ai như em.\”
Tịch Lãnh khẽ \”a\” một tiếng, mặt không đổi sắc: \”Vừa nãy không nghe thấy.\”
Mẫn Trí: \”Heh, thật sao.\”
\”……\” Tịch Lãnh im lặng một lúc, nói thật, \”Sến súa quá, em hơi không tiếp thu nổi, thỉnh thoảng anh nhắn tin thì được.\”
\”Không quen? Không sao, anh có thể gọi đến khi em quen mới thôi, dù sao cũng đơn giản hơn nhiều so với việc khắc phục PTSD.\” Mẫn Trí lại hưng phấn, lý lẽ vớ vẩn tuôn ra từng tràng, còn tự cho là mình đã hy sinh không ít, \”Em không quen, người mệt là anh. Hơn nữa, ai bảo tên em khó đặt biệt danh như vậy? Em xem em trai em kìa, fan hâm mộ khi thì gọi nó là Tinh Tinh khi thì gọi là Diệp Diệp, anh chỉ có thể gọi em là Lãnh Lãnh. Lạnh lẽo đìu hiu, thê lương thảm thiết, rõ ràng cũng gọi là biệt danh, những lại có vẻ không thân thiết.\”
(\”Lãnh Lãnh\” (冷冷) đồng âm với \”lãnh thanh\” (冷清) có nghĩa là lạnh lẽo, đìu hiu.)
Người mang tên hai chữ còn kỳ thị người ta tên hai chữ.
Tịch Lãnh dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: \”Thôi được rồi.\”
Mẫn Trí hài lòng: \”Ừm ừm, bé cưng ngoan.\”
\”……\”
Nguyên nhân không quen nổi, là do người này không gọi \”bé cưng\” một cách đơn thuần.
Học được cách gọi từ người khác, còn muốn giỏi hơn cả thầy sao?
Trông thì hòa hợp qua mấy ngày, nhưng trong lòng Mẫn Trí thật ra vẫn chất chứa nỗi băn khoăn.
Anh là người phái hành động 100%, nghĩ đến cái gì liền đi làm cái đó, bây giờ anh gặp phải sự thôi thúc mãnh liệt nhất trong cuộc đời, lại chỉ có thể đè nén xuống, bởi vì Tịch Lãnh không phối hợp.
Đã sớm nói rất nhiều lần rồi, anh muốn kết hôn với Tịch Lãnh. Anh trước nay không nói suông.
Tuy rằng đề nghị của Kiều Tự Sâm không đáng tin cậy lắm, nhưng Tịch Lãnh quả thật ngoài mềm trong cứng là thật, tế bào lãng mạn của tiểu họa sĩ cũng rất phong phú, ví dụ như một mình nửa đêm canh ba chạy ra biển uống rượu đợi mặt trời mọc.
Có đôi khi, thật sự rất khó phân biệt sự khác biệt giữa chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa hoang dã.
Lãng mạn, độc nhất vô nhị……
Mấy ngày nay Mẫn Trí vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này.
Cuối cùng đi vào một tiệm xăm.