Editor: Lily
Mẫn Trí kéo chiếc khăn quàng cổ vừa mới đeo cho người thanh niên tóc dài, nhẹ nhàng kéo một cái liền kéo người sang.
Hai người ở ven đường ngày đông, đêm ba mươi, ôm hôn nhau như chốn không người, mặc cho bông tuyết trắng muốt rơi đầy.
Giống như tất cả những người yêu thân mật khăng khít.
Họ chỉ là người yêu của nhau, chứ không phải là ngôi sao lớn hào hoa phong nhã, và cậu fan hâm mộ giả như tảng băng đá mà anh phải khó khăn lắm mới làm tan chảy.
Cuối cùng vẫn là Tịch Lãnh cử động trước, miễn cưỡng tìm lại một tia lý trí, nhắc nhở Mẫn Trí: \”Cẩn thận bị chụp.\”
Mẫn Trí liếm môi, có chút tự tin: \”Paparazzi cũng phải đón Tết chứ…\”
Đã nói trong thế giới tiểu thuyết không thể lập flag.
Hay rồi.
Có người vừa mới vênh váo khoác lác, ngẩng đầu lên, liền đụng phải ống kính đen ngòm trên cửa sổ xe đối diện đường.
Thấy hành tung bị bại lộ, ống kính lén lút lập tức rút lui, cửa sổ xe nâng lên, ngay sau đó nổ máy, nhanh chóng chạy mất hút.
Một chiếc xe màu đen cũ kỹ không có gì nổi bật, nhưng lại viết rõ mấy chữ to: Bằng chứng thép về mối tình của anh đã bị chúng tôi tóm gọn! Chuẩn bị tiền chuộc để mua ảnh đi!!
Trước đây Mẫn Trí không có đãi ngộ này.
Từ khi anh cố ý vô tình mang theo đồ trang sức nhỏ của Tịch Lãnh khoe khoang khắp nơi, đặc biệt là sau khi tay săn ảnh chụp được anh hút thuốc kia thắng lợi trở về, dần dần, những kẻ từng bị anh làm cho bẽ mặt này, lại làm lại nghề cũ, như keo dán chuột dính chặt lấy, đêm ba mươi cũng làm việc chăm chỉ.
Mấy ngày nay Mẫn Trí không có lịch trình công khai, vị trí biệt thự của nhà họ Tưởng cũng là bí mật.
\”Chắc chắn là Tưởng Tụng Nam tên khốn kiếp kia bán tin tức của anh ra ngoài.\”
Mẫn Trí trong nháy mắt hiểu rõ, mấy trò ngáng chân của Tưởng Tụng Nam không làm tổn thương gân cốt, nhưng số lần nhiều rồi, chung quy vẫn phiền phức.
Tịch Lãnh cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể gọi anh: \”Vào trong trước đi, không đói sao?\”
Chụp đã chụp xong rồi, Mẫn Trí ngược lại không hề sốt ruột.
\”Được, năm còn chưa qua đã phá tốn tiền.\”
Ngoài miệng nói lời oán trách, nhưng trong mắt lại mang theo ý cười.
Tịch Lãnh khó hiểu nhìn qua.
Giây tiếp theo, mặt bị một đôi tay ấm áp ôm lấy, ngón tay cái từ khóe mắt từ từ lần mò đến gò má.
Cậu đón nhận đôi mắt đen sắc bén như sao trời kia, từ trong đó cảm nhận được chút ấm áp riêng biệt, sau đó nghe Mẫn Trí cười nói.
\”Coi như là xả xui cho em.\”
Vẫn là giọng điệu đùa cợt đó, nhưng mỗi câu nói đều mang theo sự chân thành tha thiết nhất.