Editor: Lily
Thật nóng.
Trong đêm tối hỗn loạn quấn quýt, trong đầu mơ màng của Tịch Lãnh chỉ còn lại cảm giác mãnh liệt này.
Mẫn Trí ôm lấy mặt cậu, cúi người xuống, dùng trán dán lên trán cậu, nhẹ nhàng cọ xát, lẩm bẩm: \”Nóng quá…\”
Cũng không biết là đang nói chỗ nào nóng.
Tịch Lãnh ngẩng cằm lên, đáp lại người yêu phía trên một nụ hôn.
Dược tính trên người Mẫn Trí đã giảm bớt, động tác cơ thể chậm lại, lực đạo hôn ngược lại càng hung hãn, răng cắn môi dưới của cậu, giọng điệu uy hiếp: \”Sau này cũng phải chủ động nhiều hơn, nhưng chỉ được với anh thôi. Biết chưa?\”
Tịch Lãnh không nói, may mà bây giờ cậu đã biết phải làm thế nào. Đẩy người đang đè trên người mình ra, cùng anh ngồi dậy, lúc đối phương lại nheo mắt tức giận vì động tác đẩy ra, cậu dứt khoát hôn lên, mang theo tư thế muốn nuốt cả chiếc khuyên lưỡi vô hình vào bụng.
Hai người tìm lại lý trí, vẫn dây dưa khi tỉnh táo. Tiếng nước róc rách không dứt, vang vọng suốt đêm.
Hành hạ đến mức kiệt sức, hai cơ thể chi chít dấu vết ái muội ôm chặt lấy nhau, lắng nghe nhịp tim sống động mà thỏa mãn của nhau.
Tịch Lãnh mấy lần nhấc đầu ngón tay lên, từ eo Mẫn Trí đến ngực, thăm dò chạm vào rồi lại rụt lại.
Mẫn Trí trực tiếp hỏi cậu: \”Muốn sờ à?\”
Tịch Lãnh im lặng một lúc, cậu lo lắng chính là: \”…Tim, có đau không?\”
Tình trạng tối nay nghiêm trọng hơn nhiều so với hôn, Mẫn Trí hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của tiểu thuyết, đi trên một con đường khác hoàn toàn, quấn quýt đến chết đi sống lại với cậu – một vai phụ pháo hôi.
\”Vậy em sờ thử xem.\”
Mẫn Trí kéo tay cậu đặt lên ngực trái, vị trí vừa vặn, phía trên trái tim.
\”Sờ thấy không?\”
Tịch Lãnh bất đắc dĩ: \”Làm sao có thể sờ thấy được?\”
\”Đương nhiên có thể sờ thấy được, thình thịch thình thịch.\” Mẫn Trí nghiêm túc nhìn vào mắt cậu, từng chữ từng câu nói, \”Nó đang đập vì em.\”
Tịch Lãnh không khỏi nghĩ.
Người này không đi viết tình ca, thật đáng tiếc.
Còn có thể xen lẫn một chút rap, diss người khác, mười phần cá tính. Không cần cố ý suy nghĩ dàn dựng, đem lời nói thường ngày của mình trực tiếp điền vào lời bài hát là được.
Trong ba ngày Tịch Lãnh tổng cộng về nhà ba lần, mỗi lần mười phút, cho mèo ăn dọn vệ sinh, lại bị Hạt Dẻ hung dữ gầm gừ hai tiếng.
Không biết là vì trên người dính quá nhiều mùi của người khác, hay là vì không về nhà ngủ, quá vô trách nhiệm, ngay cả mèo con cũng nổi giận.
Cậu quỳ xuống, vuốt lông dỗ dành mèo: \”Hạt Dẻ ngoan…\”
Hạt Dẻ đột nhiên quay đầu, miệng mèo há to, dọa cậu tưởng sắp bị cắn, ai ngờ Hạt Dẻ chỉ thè lưỡi ra, liếm lên cổ tay cậu.